Minh Vương kí túc

Chương 8: Cư Dân Ban Đêm

Đăng: 28/05/2026 16:24 3,917 từ 307 lượt đọc

Note: Đã chỉnh sửa để hoàn thiện hơn. Cảm ơn!

"ĐM ĐM ĐM!!!"

Quang Đăng cắm đầu chạy như chưa từng được chạy trong suốt hai mươi sáu năm cuộc đời. Hai chân cậu hoạt động hoàn toàn bằng bản năng – không cần não điều khiển, không cần suy nghĩ, chỉ có một mệnh lệnh duy nhất vang lên trong đầu: Chạy. Chạy. Chạy.

Phía sau, tiếng bước chân dồn dập vang kín cả hành lang đỏ rực. Hàng chục đôi chân – không, phải nói là hàng chục thứ từng là chân – đang đuổi theo cậu, lấp đầy không gian hẹp bằng những âm thanh hỗn loạn và kinh dị.

Hành lang đỏ trải dài trước mặt, hun hút như không có điểm kết thúc. Những chiếc đèn lồng đỏ treo dọc hai bên tường đung đưa nhè nhẹ dù không có gió, ánh sáng đỏ sẫm của chúng hắt lên sàn gỗ mục nát những vệt sáng loang lổ như máu. Mỗi bước chân của Quang Đăng đều khiến sàn gỗ kêu lên ken két, và cậu có cảm giác chỉ cần một bước sai là sẽ lọt thỏm xuống những lỗ hổng tối đen bên dưới.

Những cánh cửa căn hộ hai bên hành lang vẫn đóng kín, nhưng Quang Đăng có thể nghe thấy những âm thanh phát ra từ phía sau chúng – tiếng thì thầm, tiếng cào nhẹ vào gỗ, tiếng thở khò khè như của những kẻ đã chết từ lâu nhưng vẫn chưa chịu nằm yên.

Những "cư dân" ban nãy giờ hoàn toàn không còn giống con người. Khi còn đứng im lặng trong đại sảnh, họ trông như những linh hồn bị mắc kẹt – đáng thương và đáng sợ. Nhưng giờ đây, khi bản năng săn đuổi trỗi dậy, họ đã lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ con người cuối cùng.

Tiếng xương khớp bẻ răng rắc vang lên liên tục, như ai đó đang bẻ cành cây khô. Tiếng chân kéo lê trên sàn gỗ tạo thành một thứ nhịp điệu quái dị, không đều, không khớp, như một dàn nhạc của địa ngục. Tiếng cười khàn khàn vang vọng trong không gian hẹp – những tiếng cười không mang chút vui vẻ nào, chỉ có sự đói khát và điên loạn.

Quang Đăng chỉ vừa quay đầu nhìn thử một cái đã muốn tắt thở. Tim cậu như ngừng đập trong một giây khi hình ảnh phía sau in vào võng mạc.

Người phụ nữ lúc nãy – bà ta không còn bước đi nữa. Bà ta đang bò bằng bốn chân trên trần nhà, ngược với mọi định luật vật lý. Đầu bà ta vặn ngược xuống dưới, mái tóc dài rũ xuống như rong biển, và đôi mắt trắng dã vẫn khóa chặt lấy Quang Đăng. Miệng bà ta mở rộng, nhưng thay vì tiếng nói, những âm thanh phát ra lại là tiếng răng va vào nhau lập cập.

Ông chú ôm túi rác – nửa thân dưới của ông ta đã biến mất, chỉ còn lại một vệt đen dài kéo lê trên sàn như vết sên. Nhưng ông ta vẫn di chuyển, vẫn đuổi theo, hai tay bám vào sàn gỗ và kéo cả thân mình về phía trước với tốc độ kinh hoàng. Túi rác trên tay ông ta rách toạc, nhưng thứ bên trong không phải là rác – mà là những mảnh xương vụn, những mẩu thịt đen sì đang rơi ra từng mảnh.

Còn đứa bé kia…

Nó vẫn cười. Cái miệng kéo rộng tới tận mang tai, để lộ một khoảng tối đen ngòm bên trong. Nó không chạy. Nó chỉ đứng yên ở phía sau, như một đạo diễn đang thưởng thức vở kịch mà mình dàn dựng

"Anh chạy gì vậy? Ở lại đi mà."

Giọng nó trong trẻo, ngây thơ, nhưng mỗi từ đều như những mũi kim châm vào màng nhĩ.

"Đừng chạy mà. Chạy mệt lắm. Ở đây vui lắm. Tụi em có nhiều trò chơi lắm."

"TÔI KHÔNG MUỐN VUI KIỂU NÀY!!"

Quang Đăng gào lên, giọng cậu vỡ ra vì hoảng loạn. Cậu lao thẳng qua khúc cua hành lang, chân suýt trượt trên sàn gỗ mục. Phổi cậu bỏng rát. Tim cậu đập mạnh đến mức như muốn vỡ tung lồng ngực.

Ngay lúc đó, một cánh tay lạnh ngắt – lạnh như thép đông đá – chụp lấy cổ áo cậu từ bên cạnh và kéo mạnh. Lực kéo mạnh đến mức Quang Đăng cảm thấy cổ áo siết vào cổ mình, và cả cơ thể cậu bị hất văng sang ngang như một con búp bê vải.

RẦM!

Cửa căn hộ đóng sập ngay sau lưng cậu. Tiếng va đập vang lên từ bên ngoài – những nắm đấm, những móng tay, những thứ còn tệ hơn thế đập vào cánh cửa gỗ. Nhưng cánh cửa không mở ra. Có thứ gì đó – một lực vô hình – đang giữ nó đóng chặt.

Quang Đăng thở hồng hộc, ngã vật xuống sàn. Lưng cậu đập vào nền gỗ cứng, nhưng cậu không cảm thấy đau – ít nhất là không phải ngay lúc này. Adrenaline vẫn đang chảy cuồn cuộn trong huyết quản, khiến mọi giác quan của cậu đều trong trạng thái báo động cao nhất.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, trên má, trên cổ, thấm vào cổ áo thun đã ướt đẫm từ lâu. Tay cậu run lên bần bật. Chân cậu mềm nhũn như không còn xương.

"...Mẹ ơi..."

Cậu thì thào, giọng khàn đặc. Đây là lần thứ bao nhiêu trong đêm nay cậu tưởng mình sắp chết? Cậu không đếm nổi nữa. Nhưng cậu biết rằng nếu cứ tiếp tục thế này, trái tim cậu sẽ ngừng đập trước khi bất kỳ con ma nào kịp giết cậu.

Căn hộ tối om. Chỉ có ánh sáng yếu ớt, nhấp nháy từ chiếc TV cũ đặt trong góc phòng – loại TV màn hình lồi đời cũ, giống hệt chiếc TV ở đại sảnh. Màn hình đang phát một chương trình ca nhạc từ rất lâu, với hình ảnh nhòe nhoẹt và âm thanh rè rè như phát ra từ một thế giới khác.

Mùi nhang khói thoang thoảng trong không khí – mùi quen thuộc của những bàn thờ gia tiên, của những ngày giỗ, của những lần cúng kiếng. Nhưng trong bối cảnh này, nó không mang lại cảm giác ấm áp. Nó chỉ khiến căn phòng thêm phần ma quái.

Một giọng nữ run rẩy, yếu ớt vang lên từ phía sau ghế sofa:

"...Anh là người sống?"

Quang Đăng giật mình quay lại.

Linh Chi đang co ro sau chiếc ghế sofa vải đã bạc màu. Cô thu mình thật nhỏ, hai tay ôm lấy đầu gối, như một con thú bị thương đang trốn trong hang. Mặt cô trắng bệch như tờ giấy – trắng đến mức gần như phát sáng trong bóng tối. Mascara lem hết xuống mắt, tạo thành những vệt đen dài trên má. Mái tóc nhuộm nâu rối bù, dính bết vào trán vì mồ hôi lạnh.

Chiếc điện thoại livestream vẫn còn nằm bên cạnh cô, nhưng màn hình đã vỡ nứt, để lộ những mạch điện tử bên trong. Góc máy vẫn còn dính một ít máu – có lẽ là máu từ vết xước trên tay cô khi cố gắng chạy trốn.

Vừa thấy Quang Đăng – một người bằng xương bằng thịt, đang thở, đang run, đang đổ mồ hôi – đôi mắt cô mở to, và cô gần như bật khóc ngay lập tức.

"Có người thật! Trời ơi cuối cùng cũng có người thật!"

Cô lao tới, túm chặt lấy tay áo Quang Đăng như người sắp chết đuối vớ được phao. Những ngón tay cô lạnh ngắt và run lên bần bật, bấu chặt vào vải áo cậu với một sức mạnh tuyệt vọng.

"Khoan khoan bình tĩnh! Cô bình tĩnh đã!"

"Tôi tưởng tôi chết rồi đó!! Tôi tưởng tôi là người sống duy nhất trong này! Tôi đã ở đây không biết bao lâu rồi – tôi không biết là mấy tiếng hay mấy ngày nữa!"

Giọng cô vỡ òa, nước mắt bắt đầu chảy ra, hòa lẫn với mascara lem nhem trên mặt.

"Anh biết chuyện gì đang xảy ra không?! Những thứ ngoài kia là gì?! Sao tôi không thể ra ngoài được?!"

"...Không hẳn. Tôi cũng chỉ mới biết một phần thôi."

"Vậy sao anh vào đây?!"

Quang Đăng im lặng hai giây. Cậu nhìn cô gái trước mặt – một streamer trẻ, có lẽ chỉ mới ngoài hai mươi, đã bị mắc kẹt trong địa ngục này chỉ vì một buổi livestream câu view. Và cậu nhìn bản thân mình – một thằng IT quèn đã tự nguyện lao vào đây chỉ vì không thể làm ngơ trước một người sắp chết.

"Tôi tới cứu cô."

"...Hả?"

Linh Chi chớp mắt, như thể không tin vào tai mình.

"Thật ra giờ tôi cũng hơi hối hận."

Giọng Quang Đăng khô khốc, pha chút tự giễu.

"Anh bị điên à?!" Linh Chi gần như hét lên, giọng pha lẫn giữa phẫn nộ và hoang mang. "Ai lại tự lao vào chỗ chết thế này?! Anh là cảnh sát à? Anh là thầy trừ tà à? Hay anh chỉ là một thằng điên?!"

"Tôi là dân IT. Và tôi có một con quỷ sống trong người."

Linh Chi im bặt. Cô nhìn Quang Đăng chằm chằm, rồi lùi ra xa thêm một chút.

Ngoài hành lang, tiếng đập cửa đã ngừng lại từ lúc nào. Sự im lặng đột ngột đó còn đáng sợ hơn cả tiếng đập cửa. Và rồi, một âm thanh mới vang lên:

Cốc....Cốc....Cốc.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, lịch sự, như một vị khách đến thăm nhà hàng xóm.

Cả Quang Đăng và Linh Chi lập tức cứng người. Không ai dám thở.

Một giọng phụ nữ nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa – giọng của bà cô ban nãy, vẫn dịu dàng và ấm áp như lúc chào đón "cư dân mới":

"Cư dân mới. Mở cửa kiểm tra phòng."

Linh Chi tái mét mặt. Môi cô run lên: "Là... là bà cô lúc nãy..."

Tiếng gõ lại vang lên. Lần này mạnh hơn. Những ngón tay gõ vào gỗ nghe chắc nịch, không còn vẻ lịch sự ban đầu nữa.

CỐC. CỐC. CỐC.

"Sau mười hai giờ... cư dân không được khóa cửa."

Giọng bà ta vẫn nhẹ nhàng, nhưng có một sự đe dọa không thể nhầm lẫn trong đó. Như một người mẹ đang nhắc nhở đứa con hư, nhưng phía sau lời nhắc nhở là một hình phạt khủng khiếp.

Quang Đăng cảm giác tóc gáy mình dựng hết lên. Từng sợi lông trên cánh tay cậu dựng đứng. Cậu thì thầm, giọng nhỏ như hơi thở:

"Thừa Hạo."

"Ừ."

"...Tôi nên mở không?"

"Ngươi muốn chết kiểu bị nhai đầu thì cứ thử."

"...Cảm ơn anh. Rất hữu ích."

Tiếng gõ ngoài cửa bỗng dừng lại. Sự im lặng đột ngột đó nặng nề như một tảng đá đè lên ngực. Yên tĩnh vài giây – những giây dài như thế kỷ.

Rồi...

Một con mắt từ từ xuất hiện ở khe cửa.

Khe hở giữa cánh cửa và khung cửa chỉ rộng chưa đến nửa centimet, nhưng con mắt đó vẫn len qua được – như thể nó không bị giới hạn bởi xương hốc mắt hay các định luật vật lý. Đồng tử trắng dã, không có con ngươi, đỏ ngầu những mạch máu vỡ. Nó đảo qua đảo lại, quét khắp căn phòng tối om, tìm kiếm.

Nó đang nhìn vào bên trong.

Linh Chi thiếu điều ngất tại chỗ. Cô há miệng nhưng không phát ra được âm thanh nào. Tay cô bấu chặt vào tay áo Quang Đăng, móng tay cắm sâu vào vải.

"Má ơi..." Cô thì thào, giọng vỡ vụn.

Con mắt kia đảo qua đảo lại vài lần, quét từ trái sang phải, từ trên xuống dưới. Rồi nó dừng lại. Đồng tử trắng dã khóa chặt lấy hai người đang co ro trong góc phòng.

Một giọng cười khe khẽ vang lên – không phải từ miệng bà ta, mà như phát ra từ chính con mắt đó.

"Trong phòng có người sống."

ẦM!

Cánh cửa rung mạnh. Thứ ngoài kia bắt đầu đập cửa.

RẦM! RẦM! RẦM!

Khung cửa gỗ rung bần bật như sắp bung ra. Những bản lề rỉ sét kêu lên ken két. Bụi từ khung cửa rơi xuống lả tả. Mỗi cú đập đều khiến cả căn phòng rung chuyển, như thể có một con thú khổng lồ đang cố gắng phá cửa xông vào.

Linh Chi sợ tới mức ôm đầu ngồi thụp xuống sàn, hai tay bịt chặt tai. "Chúng ta chết chắc rồi! Chết chắc rồi!"

"Bình tĩnh!"

"Tôi bình tĩnh kiểu gì?! Tôi chỉ định quay content thôi mà! Tôi chỉ muốn câu view! Tôi không muốn chết! Tôi còn chưa kịp nói lời xin lỗi mẹ!"

Cô khóc nức nở, nước mắt chảy ròng ròng.

Quang Đăng còn chưa kịp nói tiếp thì giọng Thừa Hạo vang lên trong đầu cậu – lạnh tanh và sắc bén như lưỡi dao:

"Im."

Một luồng âm khí lập tức lan khắp căn hộ. Quang Đăng cảm nhận được nó – không phải bằng mắt, mà bằng chính cơ thể mình. Cái lạnh trong lồng ngực cậu – thứ ký sinh đã ở đó từ đêm ở bệnh viện – đột nhiên cựa quậy, lan ra, tỏa ra khắp căn phòng như một làn sương vô hình.

Nhiệt độ trong phòng hạ xuống cực nhanh. Hơi thở của Quang Đăng và Linh Chi biến thành những làn khói trắng. Những giọt nước đọng trên thành cửa sổ bắt đầu đóng băng thành những tinh thể nhỏ li ti.

Tiếng đập cửa bên ngoài bỗng khựng lại. Không phải dừng dần – mà là khựng lại đột ngột, như thể ai đó vừa bấm nút tạm dừng.

Yên lặng vài giây. Rồi giọng nói kia nhỏ dần, run rẩy, không còn vẻ tự tin ban đầu nữa:

"...Không đúng..."

"...Có thứ khác ở đây..."

Tiếng bước chân bắt đầu lùi xa – chậm rãi lúc đầu, rồi nhanh dần.

Cộc. Cộc. Cộc.

Những bước chân vội vã, hoảng loạn, như một con thú vừa nhận ra mình không phải là kẻ săn mồi, mà là con mồi. Cho tới khi biến mất hoàn toàn ở phía cuối hành lang.

Trong phòng chỉ còn tiếng thở dồn dập của Linh Chi và tiếng tim đập thình thịch của Quang Đăng. Cô run run ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vì khóc:

"...Nó đi rồi?"

"Ừ."

Quang Đăng dựa lưng vào cửa, thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác lạnh trong lồng ngực cũng từ từ lắng xuống, trở lại trạng thái âm ỉ thường ngày. Cậu đưa tay lau mồ hôi trên trán, rồi nhận ra tay mình vẫn đang run.

"May thật..."

"May?"

Giọng Thừa Hạo vang lên trong đầu cậu, đầy khinh thường. Giọng điệu đó giờ đã quá quen thuộc với Quang Đăng – nó là phiên bản "ngươi đúng là đồ ngu" của Quỷ Vương.

"Nếu không phải có ta, đầu ngươi giờ đang nằm trong nồi canh của bà ta rồi."

"...Anh nói chuyện nhẹ nhàng chút được không? Có người đang hoảng loạn đây này."

Linh Chi nhìn quanh căn phòng, rồi nhìn Quang Đăng, rồi lại nhìn quanh. Mặt cô hiện lên vẻ bối rối tột độ. Cô nhỏ giọng hỏi:

"...Anh đang nói với ai vậy?"

Quang Đăng cứng người. Cậu quên mất. Người bình thường không nghe thấy giọng của Thừa Hạo.

"Ờ... thì..."

"Tôi nghe thấy đó nha. Anh vừa nói 'cảm ơn anh' với ai đó."

"...Một người bạn."

"Bạn anh ở đâu? Trong phòng này chỉ có tôi với anh thôi mà."

Quang Đăng thở dài. Cậu biết mình không thể giải thích chuyện này một cách bình thường được. Cậu đưa tay chỉ vào ngực mình – nơi cái lạnh âm ỉ vẫn đang tồn tại.

"...Trong người tôi."

Linh Chi im lặng. Cô nhìn cậu chằm chằm. Rồi cô lùi ra xa thêm một chút – xa hết mức có thể trong căn phòng chật hẹp.

"Anh đáng sợ ngang ma luôn rồi đó."

Một lúc sau, khi cả hai đã bình tĩnh hơn – hoặc ít nhất là đủ bình tĩnh để không còn run lẩy bẩy – họ mới bắt đầu quan sát căn hộ.

Nơi này kỳ lạ đến rợn người.

Đó là một căn hộ điển hình của chung cư cũ – phòng khách nhỏ, bếp mở, một hành lang ngắn dẫn vào hai phòng ngủ. Đồ đạc trong phòng vẫn còn nguyên vẹn, như thể chủ nhân vừa ra ngoài và sẽ quay lại bất cứ lúc nào.

Nồi cơm điện trong bếp vẫn còn ấm. Quang Đăng chạm tay vào – hơi ấm lan tỏa ra từ vỏ nhựa, và khi cậu mở nắp, mùi cơm chín thoang thoảng bay ra. Như thể ai đó vừa nấu cơm tối nay, và chưa kịp ăn.

TV trong góc phòng đang phát chương trình ca nhạc cũ từ hơn mười năm trước – những bài hát mà Quang Đăng chỉ nghe thấy khi còn là một đứa trẻ. Ca sĩ trên màn hình mặc những bộ đồ thời trang của một thập kỷ trước, và chất lượng hình ảnh thì mờ nhòe, đầy nhiễu sóng.

Đồng hồ treo tường dừng ở đúng 3:17. Kim giây vẫn còn rung nhẹ, như thể nó vừa dừng lại cách đây không lâu.

Nhưng điều quan trọng nhất – và cũng là điều đáng sợ nhất – là không có bụi. Trên mặt bàn, trên kệ sách, trên khung ảnh treo tường, tất cả đều sạch sẽ. Như thể vẫn có người sống ở đây mỗi ngày, lau chùi, dọn dẹp.

Linh Chi ôm gối ngồi trên sofa, mặt vẫn tái xanh. Cô đã cố gắng lau mascara lem trên mặt, nhưng chỉ khiến nó càng lem thêm. Cuối cùng cô bỏ cuộc, chỉ ngồi đó và run rẩy.

"Tôi nhớ rõ lúc bước vào thang máy... Có thằng bé đứng sau lưng tôi. Trong gương. Tôi không thấy nó lúc đó, nhưng bình luận thì ai cũng la hét."

Cô ôm chặt lấy cái gối, các khớp ngón tay trắng bệch.

"Sau đó cửa thang máy mở ra, tôi đi ra ngoài... Và rồi tôi không xuống được nữa. Cầu thang biến mất. Thang máy cũng không quay lại. Tôi cứ đi mãi trong hành lang này, qua hết căn hộ này đến căn hộ khác, nhưng tất cả đều giống hệt nhau."

Quang Đăng nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài không thấy thành phố – không thấy ánh đèn đường vàng vọt, không thấy những tòa nhà đối diện, không thấy bầu trời đêm. Chỉ có màn sương đen đặc kéo dài vô tận, như thể căn hộ này đang lơ lửng giữa một khoảng không vô định.

"...Đây không còn là chung cư bình thường nữa rồi."

"Đương nhiên."

Thừa Hạo lên tiếng. Giọng hắn đã trở lại vẻ lạnh nhạt thường ngày, nhưng Quang Đăng nhận ra sự căng thẳng ẩn bên dưới.

"Khe Âm đã nuốt mất một phần không gian nơi này. Nó không còn là một vết nứt nữa – nó đã mở rộng thành một thực thể riêng, một không gian chồng lấn giữa dương gian và âm giới."

"Ý anh là sao? Chồng lấn thế nào?"

"Nơi người sống và người chết đang chồng lên nhau. Giống như hai tấm ảnh bị in đè lên cùng một tờ giấy. Ngươi đang đứng trong tấm ảnh thứ hai."

Quang Đăng rùng mình. Cậu nhìn quanh căn hộ một lần nữa – nồi cơm còn ấm, TV còn chạy, đồng hồ dừng ở 3:17. Tất cả đều là tàn ảnh của một thực tại khác, một thực tại nơi những cư dân này vẫn còn sống.

Đúng lúc đó, TV trong góc phòng đột nhiên nhiễu sóng dữ dội.

Rèeeeeee—

Hình ảnh ca sĩ đang hát biến mất, thay vào đó là những vệt nhiễu đen trắng nhảy múa điên cuồng. Âm thanh rè rè chói tai vang lên khiến cả Quang Đăng và Linh Chi đều phải bịt tai.

Rồi một hình ảnh mới hiện lên – không phải chương trình ca nhạc, mà là một đoạn camera an ninh cũ kỹ. Góc quay từ trên cao nhìn xuống đại sảnh chung cư.

Trong đoạn phim, đại sảnh đầy người. Họ đang hoảng loạn chạy tán loạn, chen lấn, xô đẩy nhau. Có tiếng la hét – những tiếng thét kinh hoàng vang lên từ loa TV. Có tiếng trẻ con khóc. Một người đàn ông ngã xuống, và không ai dừng lại để đỡ ông ta dậy.

Rồi máu – máu bắn đầy màn hình, che khuất ống kính camera trong vài giây.

Khi máu trôi đi, một bóng người cao gầy xuất hiện giữa đại sảnh. Hắn đứng im lặng giữa đám đông hoảng loạn, như một hòn đảo giữa biển người. Không nhìn rõ mặt – khuôn mặt hắn bị che khuất bởi một chiếc mũ trùm đầu tối màu. Nhưng trên tay hắn, Quang Đăng thấy rõ – một chiếc loa phát thanh cũ kỹ, giống hệt chiếc loa đang gắn trên tường hành lang.

Linh Chi run giọng, thì thào: "...Đó là gì vậy? Chuyện gì đã xảy ra ở đây?"

Thừa Hạo im lặng vài giây. Khi giọng hắn vang lên, nó lạnh hẳn xuống – một sự lạnh lùng pha chút căm ghét:

"Không phải ma. Là người."

Quang Đăng quay phắt lại: "Người?! Anh nói người là sao? Người làm gì mà khiến cả tòa nhà này..."

Ngay khoảnh khắc đó, loa phát thanh trong chung cư bỗng rè lên. Âm thanh méo mó, như phát ra từ một cuốn băng cát-sét đã quá cũ, vang vọng khắp hành lang, xuyên qua cánh cửa căn hộ:

"Thông báo cư dân."

"Đã phát hiện người sống trái phép."

"Bắt đầu dọn dẹp."

Tách.

Đèn trong căn hộ vụt tắt. Ngay cả TV cũng tắt phụt, nhấn chìm cả ba – Quang Đăng, Linh Chi, và cả bóng tối – vào một màn đêm tuyệt đối.

Ngoài cửa, tiếng bước chân đồng loạt vang lên. Không phải một người. Không phải hai người. Mà là hàng chục người, cùng bước, cùng nhịp, như một đội quân.

Cộc. Cộc. Cộc.

Những bước chân nặng nề, đều đặn, vang vọng trong hành lang, mỗi lúc một gần hơn. Như cả tầng lầu đang đồng loạt đi về phía căn hộ của họ.

Quang Đăng nín thở. Cậu có thể nghe thấy tiếng tim mình đập trong lồng ngực, tiếng răng mình va vào nhau, và tiếng Linh Chi đang thì thào điều gì đó nghe như lời cầu nguyện.

Trong bóng tối, giọng Thừa Hạo vang lên – không còn lạnh lùng, mà là một sự tập trung cao độ, như một chiến binh chuẩn bị ra trận:

"Có kẻ đang điều khiển lũ cư dân này. Kẻ đó không phải ma quỷ – hắn là người sống, và hắn đang sử dụng Khe Âm như một công cụ."

Tiếng bước chân dừng lại ngay ngoài cửa.

Cốc.

Một tiếng gõ cửa.

Rồi giọng nói già nua từ loa phát thanh vang lên, lần này không còn là thông báo chung nữa, mà như một lời chào trực tiếp:

"Quỷ Vương Thừa Hạo. Ra mặt đi.

6

Được yêu thích bởi: Xuan, Hạ An, Giá Thịnh, Khanh, Ichi, Vê

Ủng hộ tác giả Viên An Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.