Lời Nguyền

Chương 177: Cắt Trời Và Ngựa Sét

Đăng: 08/07/2026 14:16 3,283 từ 7 lượt đọc

Những lỗ thủng trên bụng Rolan rách ra theo từng nhịp thở. May mắn, nếu thứ đó còn có thể gọi là may mắn, Mũi Khoan Trắng không nghiền nát điểm hiểm nào ngay lập tức. Nó chỉ để lại một mảng thịt bị xé, vài đường sáng cháy âm ỉ dưới da, và cơn đau đủ khiến một người bình thường quên mất cách đứng. Rolan chống Chớp Tắt xuống đất. Băng bò ra từ miệng vết thương. Không phải để chữa lành. Hắn không có thứ xa xỉ đó. Băng chỉ ép da thịt lại, khóa máu, khóa phần cơ thể đang muốn sụp xuống, rồi lạnh lùng buộc hắn tiếp tục làm một việc rất đơn giản.

Đứng dậy.

Đôi cánh trắng sau lưng hắn run nhẹ. Từng chiếc lông rời khỏi cánh, hóa thành bồ câu trắng, lao thẳng về phía Alice như một đàn chim điên giữa rừng cháy sáng. Một nửa bay cao. Một nửa rơi thấp sát mặt đất. Những con còn lại tản ra hai bên, tìm góc chết trong lớp ánh sáng đang phủ quanh nàng. Alice nhìn hắn qua ngọn lửa chữa lành đang len vào trái tim mình. Vừa rồi quá hung hiểm. Chỉ chậm thêm một hoặc hai giây, trái tim nàng đã bị Chớp Tắt nghiền nát hoàn toàn. Nhưng nếu nàng do dự chỉ một chút, nếu nàng chọn rút lui thay vì để thanh kiếm đâm sâu hơn để đổi lấy cú phản công đó, kẻ nằm xuống đã là nàng. Rolan mạnh thật. Ý nghĩ ấy hiện lên rất ngắn, lạnh và rõ ràng. Không có kính trọng thừa thãi. Không có thương hại. Chỉ là một lời thừa nhận của kẻ sống sót sau khi suýt bị giết. Rồi ánh sáng trong ngực nàng bùng lên. “Ngọn Lửa Chữa Lành” làm công việc của nó. Nó chui qua mạch máu đứt, bò quanh phần tim bị xé, nối lại từng thớ thịt đỏ sẫm bằng ánh sáng trắng đến chói mắt. Xương sườn nứt khép dần. Vết thương trên vai và bụng bị đốt sạch mép máu. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng với Alice, đau không phải lý do để dừng lại. Đau chỉ là tiếng chuông báo rằng cơ thể nàng vẫn còn sống. Ánh sáng trào ra khỏi da thịt Alice. Từ bên ngoài nhìn vào, nàng giống như một người đang đứng giữa mặt trời buổi trưa. Rực rỡ. Chói mắt. Khó chịu. Mọi đường nét cơ thể, mọi hướng xoay vai, mọi chuyển động rất nhỏ của cổ tay đều bị lớp sáng ấy nuốt mất. Một lớp ngụy trang hoàn hảo. Rolan không còn nhìn được điểm khởi nguồn của đòn đánh bằng mắt thường. Không còn đoán được ánh sáng sẽ mở ra từ tay, từ Mũi Khoan Trắng, từ con ngựa sét, hay từ một điểm đã được Alice đặt sẵn trong không gian linh hồn tròn kín quanh nàng. Con ngựa sét hí vang. Móng nó dậm xuống đất. Một chùm lưới sét bung ra, không nhằm bắt chết Rolan ngay, mà khóa hướng bay thấp, ép hắn phải rời khỏi mặt đất. Ngay sau đó, Mũi Khoan Trắng trong tay Alice xoay mạnh. Ánh sáng cuộn quanh mũi khoan, kéo dài, ép nhọn, rồi phóng ra liên tiếp thành vô số “Mũi Thương Trắng”. Không phải một đòn. Không phải hai đòn. Một tràng dài, dày đặc, lạnh lùng, liên tục. Như thể cả bầu trời bị đục thủng để nã ánh sáng xuống một mục tiêu duy nhất. Kẻ đang cố đứng lên kia. Bồ câu trắng lao vào giữa màn thương sáng. Con đầu tiên bị xuyên nát. Con thứ hai nổ tung thành bụi sáng. Con thứ ba vừa kịp phủ băng quanh thân, hóa thành mũi thương nhỏ, đâm lệch một đường ánh sáng khỏi quỹ đạo trước khi tan vụn. Nhưng số còn lại bị cuốn sạch khi một cột sáng thẳng đứng quét ngang rừng.

Ầm!

Rolan tung cánh. Cột sáng cắt qua nơi hắn vừa đứng, đốt trắng mặt đất, xẻ rễ cây thành than bạc. Hắn bay vọt lên, nghiêng người sang trái để tránh ba mũi thương đầu, gập cánh rơi xuống nửa nhịp để né mũi thứ tư, rồi xoay vai lách qua phải khi lưới sét khép lại sau lưng. Bồ câu băng từ hai bên lao tới quấy nhiễu Alice. Chúng không đủ để xuyên qua lớp phòng thủ tròn kín của nàng, nhưng đủ để buộc ánh sáng quanh nàng nảy lên từng gợn nhỏ. Một gợn. Hai gợn. Những vết nhăn rất mảnh trên một mặt hồ mặt trời. Rolan nghe những nhịp ấy. Nhưng lần này Alice không để hắn nghe trọn bài hát. Ánh sáng trên cơ thể nàng quá chói. Nhịp tim linh hồn bị che dưới lớp lửa chữa lành, dưới tiếng vó ngựa, dưới lưới sét, dưới hàng chục điểm khởi nguồn mở ra cùng lúc. Mỗi lần Rolan bắt được một nhịp, Alice lại dùng một đòn khác đè lên nó. Hắn bị đuổi sát. Một mũi thương trắng lướt qua sườn, xé toạc lớp băng vừa đóng. Máu phun ra, lập tức bị đông lại thành một vệt đỏ đen cứng ngắc. Rolan nghiến răng, ném Chớp Tắt về phía một thân cây xa bên phải. Thanh kiếm xoáy trong không khí. Ngay khi luồng sáng tiếp theo nuốt lấy vị trí của hắn, Rolan biến mất. Hắn xuất hiện cạnh Chớp Tắt, một tay đã nắm lại chuôi kiếm, thân người nghiêng thấp, cánh trắng khép nửa để giảm lực va. Nhưng chưa kịp đặt chân vững, ánh sáng của Alice đã tới. Nhanh hơn. Dày hơn. Không còn khoảng trống đủ lâu để hắn dựng bẫy.

“Cô đúng là khó chiều.”

Giọng Rolan khàn đến mức gần như vỡ trong cổ họng. Không ai đáp lại. Chỉ có tiếng ngựa hí, tiếng sét xé gió, và những “Mũi Thương Trắng” tiếp tục bắn theo hắn như một cơn mưa không biết mệt. Rolan lại ném Chớp Tắt. Lại biến mất. Lại xuất hiện. Lại bị ánh sáng đuổi tới ngay sau lưng. Bầu trời rừng Memo bị xé thành từng vệt trắng. Bồ câu chết thành bụi. Băng vỡ thành mưa lạnh. Những thân cây bị cắt, cháy, đông lại rồi nổ tung trong cùng một nhịp thở. Ở giữa tất cả, Rolan bay như một bóng trắng rách nát, càng lúc càng thấp, càng lúc càng chậm. Alice không cần đoán mánh nữa. Nàng chỉ cần ép hắn chạy cho đến khi cơ thể hắn không còn trả lời.

Nàng mạnh quá.

Câu nói vang lên trong đầu Rolan, khô khốc như một viên đá rơi xuống đáy giếng. Một cô gái trẻ. Hắn thậm chí còn chưa biết tên nàng. Vậy mà nàng điên thật. Điên theo cách của những kẻ đã đem thân xác mình ném vào lửa quá nhiều lần, đến mức lửa cũng trở thành một phần của da thịt. Đối đầu với một kẻ như thế bằng cái cơ thể này? Rolan thở ra một hơi rất nhẹ. Không thể thắng nếu cứ kéo dài. Ý nghĩ ấy không làm hắn sợ. Nó chỉ làm mọi thứ trong đầu hắn yên lặng hơn. Câu giờ bằng né tránh đã hết. Câu giờ bằng bẫy đã hết. Câu giờ bằng Chớp Tắt, bằng băng, bằng bồ câu, bằng cái miệng khốn nạn của hắn cũng đã hết. Với cơ thể này, hắn không thể giữ Alice lại thêm lâu hơn nữa. Vậy thì giết nàng. Đơn giản đến tàn nhẫn. Nếu Alice chết ở đây, nàng sẽ không xuống được dưới lòng Memo. Nếu nàng chết ở đây, những kẻ đang mắc kẹt dưới kia sẽ có thêm một con đường sống. Rolan không cần thắng một trận đẹp. Không cần sống sót tử tế. Không cần chứng minh mình mạnh hơn. Hắn chỉ cần nàng chết trước khi mình gục. Vậy thì để nàng thấy ai điên hơn. Một lần nữa. Chết hoặc sống. Ánh mắt Rolan ghim thẳng vào Alice. Lần này, hắn không cười. Không chọc. Không thả ra bất kỳ câu nói nửa thật nửa giả nào nữa. Ma lực bắt đầu cuộn vào Chớp Tắt. Từng sợi xanh băng chảy dọc thân kiếm, chui vào lõi sáng bị đóng băng, cộng hưởng, rồi tuần hoàn ngược về cánh tay hắn. Từ cánh tay, nó tràn qua ngực, qua những lỗ thủng bị băng ép kín, qua trái tim đang đập chậm đến mức như sắp ngừng, rồi lại chảy về Chớp Tắt. Một vòng. Hai vòng. Ba vòng. Mỗi vòng đi qua, da thịt Rolan lạnh thêm một chút. Băng trong vết thương siết chặt hơn. Xương hắn kêu răng rắc dưới lớp áo rách. Những chiếc lông trắng sau lưng run lên, không phải vì gió, mà vì chính cơ thể hắn đang bị dùng làm vỏ chứa cho một thứ vốn không nên được dùng trong tình trạng này. Alice cảm thấy nó. Một nguy hiểm mỏng đến vô lý. Không nổ lớn. Không gầm rú. Không ép cả khu rừng cúi xuống. Nó chỉ giống một đường chỉ lạnh, rất nhỏ, rất sắc, đang được kéo căng giữa trời và đất. Nhưng bản năng sống sót của Alice lập tức gào lên. “Ngọn Lửa Chữa Lành” bùng mạnh hơn. Ánh sáng bao lấy nàng và con ngựa sét, đốt trắng từng vết thương còn chưa kịp khép. Một vòng dây ánh sáng dài xoắn quanh thân ngựa, rồi mở rộng thành cái khiên khổng lồ quay quanh cả hai. Con ngựa nhảy sang trái, đổi hướng sang phải, móng vó giẫm lên những vệt sét để bẻ góc liên tục. Trong khi đó, từng “Mũi Thương Trắng” vẫn không ngừng phóng lên cao. Dồn dập. Dày đặc. Tất cả đều nhắm vào Rolan. Điệu nhảy cuối cùng bắt đầu. Rolan lao xuống. Cả cơ thể hắn rơi qua cột sáng đang đuổi theo sau lưng. Hắn nghiêng cánh, lách khỏi một đường thương trắng, rồi xoay người để tránh chùm sáng thứ hai. Càng xuống thấp, ánh sáng càng nhanh. Càng đến gần Alice, không gian quanh hắn càng bị khóa lại bởi lưới sét, thương sáng và lớp phòng thủ tròn kín không có góc chết.

Xoẹt.

Một cột sáng cắt qua góc cánh trắng của Rolan. Lông cháy rụi, hóa thành bụi sáng rơi xuống như tuyết bẩn. Cơn đau kéo lệch nửa thân hắn, nhưng hắn không giảm tốc. Quanh Alice, hàng chục con bồ câu trắng đột ngột phủ băng. Thân chúng kéo dài, nhọn ra, biến thành từng cây thương băng nhỏ đâm xuống từ mọi hướng. Cái khiên ánh sáng lập tức phình to.

Ầm!

Thương băng vỡ nát trên lớp phòng thủ. Mảnh băng bắn tung, hơi lạnh tràn qua ánh sáng, tạo ra một màn sương trắng chỉ tồn tại trong chưa đầy một nhịp thở. Chính khoảnh khắc ấy, Rolan thoát khỏi cột sáng. Hắn lao thẳng tới.

Phập.

Một cây dao ánh sáng đâm vào vai Rolan. Alice đã chờ hắn ở đó. Lưỡi dao xuyên qua vai, cắm sâu vào xương, kéo cả thân hắn lệch khỏi đường rơi. Rolan không hề nao núng. Hắn vươn mạnh tay ra sau, ném Chớp Tắt thẳng về phía Alice. Thanh kiếm xé không lao vút tới. Alice nghiêng người. Chớp Tắt cắt ngang qua lớp ánh sáng sát cổ nàng, mang theo toàn bộ luồng ma lực đang bị ép trong thân kiếm. Sức mạnh ấy không bung ra ngay. Nó bị Rolan khóa lại bằng ý chí, nén cứng bên trong lưỡi kiếm như một tiếng sấm bị nhốt trong băng. Alice nhận ra quá muộn. Chớp Tắt lóe sáng. Rolan xuất hiện bên cạnh thanh kiếm, một tay đã nắm lấy chuôi, tư thế chuyển sẵn thành nhát chém ngang. Máu từ vai và bụng hắn bị kéo thành những sợi đỏ đen trong không khí. Hắn không để luồng sức mạnh bung nổ. Hắn giữ nó lại, ép nó dọc theo lưỡi kiếm, rồi chém thẳng tới cổ Alice.

Keng!

Mũi Khoan Trắng quét ngang lên đỡ. Ánh sáng và băng va vào nhau. Cả khu rừng như bị chém đôi bởi tiếng kim loại gào lên. Alice dồn lực xuống tay, định ép Rolan bật ngược lại. Nhưng Rolan buông kiếm. Không đấu sức. Không giữ nhịp. Không làm điều nàng nghĩ hắn phải làm. Tay phải hắn chụp lấy cán Mũi Khoan Trắng. Tay trái mọc ra một lưỡi dao băng, mỏng và sắc, đâm thẳng về phía tim Alice. Lưỡi dao lướt tới. Mũi Khoan Trắng lóe sáng. Trong khoảnh khắc cuối, cây thương dịch sang cánh tay còn lại của Alice. Nàng lạnh lùng đâm thẳng nó vào cơ thể Rolan.

Phập.

Mũi Khoan Trắng xuyên qua ngực hắn. Máu phụt ra khỏi miệng Rolan. Ánh sáng cày qua xương sườn, xuyên qua một bên phổi, đẩy thân hắn giật mạnh về sau. Nhưng lưỡi dao băng của hắn vẫn lao tới ngực Alice. Alice không né. Nàng tin vào hồi phục của mình. Tin vào việc chỉ cần đâm sâu hơn, Rolan sẽ chết trước khi con dao ấy chạm tới tim. Nhưng nàng đã lầm. Lưỡi dao không nhắm vào tim. Nó đâm vào cánh tay đang cầm Mũi Khoan Trắng.

Phập.

Băng nổ ra trong khớp tay Alice, đóng cứng gân, khóa một nhịp vận động rất nhỏ. Chỉ một nhịp thôi. Nhưng một nhịp là đủ để những ngón tay nàng buông lỏng khỏi cán thương. Chớp Tắt rơi xuống phía dưới. Rolan sáng lên. Hắn biến mất khỏi trước mặt Alice, kéo theo cả Mũi Khoan Trắng đang còn ghim xuyên qua ngực mình. Không phải vì Chớp Tắt mang cây thương đi. Mà vì cây thương đang mắc trong xương thịt hắn, bị cú dịch chuyển giật phăng khỏi tay chủ nhân trong đúng khoảnh khắc nàng mất lực. Rolan xuất hiện sát mặt đất, một tay nắm Chớp Tắt, thân người gần như quỳ xuống, lưỡi kiếm đã ở sẵn tư thế vung lên.

“Cắt Trời” đến.

Không có tiếng gầm. Không có cột sáng. Chỉ một vết cắt nhẹ bay ra khỏi lưỡi kiếm. Nhỏ như một chiếc lá vô hình lướt qua không khí. Nó không lao về phía Alice. Nó lướt thấp, rất mỏng, rất im, rồi cắt ngang qua bụng con ngựa sét. Một nhịp im lặng. Rồi vết cắt nở bung như pháo hoa chết chóc.

Ầm!

Bụng con ngựa sét nát bươm. Ánh sáng của “Ngọn Lửa Chữa Lành” lập tức bọc lấy nó, điên cuồng nối lại phần thân đang vỡ. Alice dang tay đỡ lấy phần dư chấn đang xé về phía mình và con ngựa.

Ầm!

Cánh tay nàng nát ra. Thịt, xương, ánh sáng và máu văng tung tóe trong không trung. Alice thét lên. Tiếng thét đau đến mức lưới sét quanh nàng giật mạnh, làm cháy đen cả một vòng đất. Nhưng nàng vẫn chưa ngã. Con ngựa cũng chưa chết. Nó khuỵu xuống, bụng gần như nát bấy, bốn chân run rẩy cào vào đất cháy, trong khi “Ngọn Lửa Chữa Lành” bám lấy nó như một đàn rắn trắng, kéo từng mảng ánh sáng vỡ trở lại. Nó hí khàn. Vẫn sống. Vẫn chắn trước Alice. Mũi Khoan Trắng lóe lên, trở về tay nàng. Alice nắm lấy nó.

“A!”

Nàng lập tức buông tay.

Không phải vì cán thương bị đóng băng từ bên ngoài.

Là vì Rolan đã nhét ma lực băng của hắn vào trong Mũi Khoan Trắng ngay khoảnh khắc cây thương xuyên qua ngực hắn. Một thứ rất mảnh. Rất lạnh. Gần như không thể nhận ra dưới lớp ánh sáng của Alice. Khi nàng gọi thương trở về, phần ma lực ấy cũng trở về theo, rồi bung ra trong lòng bàn tay nàng như một bụi gai băng.

Gai lạnh đâm vào da, xuyên qua kẽ ngón, móc vào gân tay.

Alice chỉ đánh rơi Mũi Khoan Trắng trong một nhịp.

Nhưng đủ rồi.

.Rolan ngẩng đầu. Máu chảy khỏi khóe miệng hắn. Hơi thở gần như không còn. Trong đôi mắt xanh băng, thứ còn lại không phải bình tĩnh nữa, mà là một sự liều lĩnh sạch sẽ đến đáng sợ.

“Phượng hoàng.”

Giọng hắn khàn đặc.

“Giúp tao.”

Từ trong cơ thể Rolan, tinh linh Phượng Hoàng Băng bay ra. Đôi cánh băng mờ mở rộng sau lưng hắn. Không lớn. Không rực rỡ. Nó giống một bóng ma nhỏ được đúc từ hơi lạnh và tàn lửa xanh. Nhưng khi nó đập cánh, nhát chém vừa rồi trên Chớp Tắt lập tức được phản chiếu thêm một lần nữa. Mỗi tinh linh đều có ít nhất một kỹ năng đặc biệt. Và của Phượng Hoàng Băng là nhân đôi. Nhát “Cắt Trời” thứ hai bay ra. Lần này, nó hướng thẳng về Alice. Không còn Mũi Khoan Trắng trong tay nàng. Không còn cánh tay nguyên vẹn để dựng khiên kịp lúc. Không còn khoảng cách đủ xa để né. Vệt cắt nhỏ bé ấy bay lên, im lặng, chuẩn bị đi thẳng qua cơ thể nàng. Trong khoảnh khắc đó, cái chết đã đứng sát trước mặt Alice. Rồi con ngựa sét lao tới. Nó không nhận lệnh. Alice thậm chí chưa kịp gọi nó. Cơ thể nó vẫn được “Ngọn Lửa Chữa Lành” giữ lại bằng ánh sáng điên cuồng, bụng nát bấy, chân run đến mức mỗi bước đều làm đất cháy lõm xuống. Nhưng nó vẫn húc cả đầu và ngực vào giữa Alice và vết cắt.

Alice mở to mắt.

Lần này, nàng không khựng vì đau.

Vết “Cắt Trời” chạm vào con ngựa.

Ầm!

Đầu và ngực con ngựa sét bị xé toạc trong ánh sáng. Lần này, “Ngọn Lửa Chữa Lành” bùng lên chậm hơn một nhịp. Nó cố bám lấy những mảnh hình thể đang vỡ, cố kéo lại tiếng hí, cố vá lại cái bụng đã nát bấy từ nhát chém trước, nhưng vết cắt thứ hai đã đi sâu hơn khả năng cứu chữa của nó. Con ngựa sét chết ngay trước mặt Alice. Không tan biến đẹp đẽ. Không hóa thành ánh sáng thần thánh. Nó gục xuống như một chiến binh bị chém đôi, thân thể sụp vào nền đất trắng cháy, điện quang rò rỉ khỏi những vết nứt trên cổ và ngực. Ánh sáng chữa lành vẫn quấn quanh nó một lúc, như không chịu tin rằng thứ mình đang ôm đã không còn có thể sống tiếp. Alice mở to mắt. Không phải vì đau. Vết cắt bung rộng, xé qua lớp không khí, quét cả Rolan lẫn Alice văng về hai hướng. Rolan đập lưng xuống đất, lăn qua rễ cây gãy, để lại một vệt máu dài trên nền lá cháy. Alice bị hất ngược vào thân cây, cánh tay nát bươm rũ xuống bên người, nửa thân phủ đầy ánh sáng chữa lành đang run rẩy như lửa sắp tắt. Giữa hai người, con ngựa sét nằm bất động trên nền đất trắng cháy. Từ rất xa, dưới lòng Memo, mặt đất khẽ rung lên. Một tiếng cào mơ hồ vọng qua rễ cây, qua đất đá, qua những lớp ký ức đang mục ruỗng. Rừng Memo im lặng một nhịp. Rolan nằm giữa máu và băng, mắt vẫn mở. Alice chống một tay xuống đất, ánh sáng quanh nàng lập lòe như mặt trời bị thương.

Và trận chiến vẫn chưa kết thúc.


0
Ủng hộ tác giả demonsword 1 giọt nước mắt hay 1 nụ cười thì 1 ly cà phê nhé :)