Khởi Nguyên Huyết Lộ

Chương 4: Điềm báo từ đại ngàn

Đăng: 21/05/2026 07:25 3,339 từ 33 lượt đọc

Khi những đốm lửa cuối cùng của đêm tiệc lịm tắt, Viên Thôn chìm sâu vào sự tĩnh mịch thường nhật của vùng biên thùy Đông Hoang. Trên rào gỗ lim cao ngất, ánh đuốc hắt ra những quầng sáng vàng vọt, run rẩy soi rõ thân hình thẳng tắp của những chiến binh tuần phòng. Thế nhưng, đêm nay, một sự dị thường quái đản bắt đầu bao trùm lấy không gian.

Đại ngàn Thiên Diệp Cổ Lâm vốn là nơi chưa từng ngủ yên. Ngay cả trong những đêm đông giá rét nhất, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc dưới gió chướng, hay tiếng gầm gừ xa xăm của dã thú săn mồi luôn là thứ âm thanh nền định hình nên sự sống. Vậy mà lúc này, toàn bộ vùng rừng già rậm rạp phía trước bỗng chốc im lặng một cách tuyệt đối. Không một tiếng chim kêu, không một tiếng gió hú qua kẽ lá, ngay cả những con muỗi độc bay vo ve quanh đống lửa cũng biến mất không một dấu vết. Sự im lặng ấy đặc quánh, lạnh lùng, tựa như một tấm màng vô hình bóp nghẹt mọi sinh cơ, khiến lòng người dấy lên một nỗi bất an tột cùng.

Viên Phong bỗng chốc nheo mắt lại. Là một chiến binh đã đi sâu vào Đệ Tam Cảnh Hậu Kỳ, gã sở hữu ngũ quan nhạy bén vượt xa người thường, dễ dàng cảm nhận thấy luồng không khí ẩm ướt thổi ra từ cổ lâm mang theo một mùi hôi thối nồng nặc và sự đè nén vạn phần nguy kịch.

Bắt đầu từ những rung động cực kỳ nhỏ nhoi dưới lòng đất, mặt đất nện cứng của Viên Thôn bắt đầu run rẩy. Âm thanh trầm đục từ xa vọng lại, lúc đầu như tiếng sấm rền nơi chân trời, nhưng chỉ trong vòng vài nhịp thở, nó đã biến thành một chuỗi âm thanh gầm rú, chấn động đến mức làm rung lắc cả những hàng rào gỗ cổ thụ bảo vệ thôn.

"Thú kích! Là thú triều! Địch tập kích từ hướng Tây Bắc!"

Một tiếng gầm xé rách màn đêm vang lên từ trên đài quan sát cao nhất. Viên Phong vận dụng khí huyết, gào lên một tiếng xé lòng, đồng thời điên cuồng thúc hồi còi sừng tê giác báo động liên hồi. Tiếng còi rền rĩ, gấp gáp xé toạc sự tĩnh lặng đặc quánh, lập tức kéo toàn bộ thôn trang ra khỏi giấc ngủ.

Ngay lập tức, từ phía gian nhà đá trung tâm, một luồng huyết khí dồi dào bộc phát ngút trời. Tộc trưởng Viên Chấn Sơn lao ra, thanh âm mang theo thực lực của Đệ Tam Cảnh Viên Mãn trầm hùng vang vọng khắp các ngõ ngách, lập tức ổn định lại cục diện:

"Bảo vệ đám trẻ và những người già trước! Đưa phụ nữ cùng người yếu ớt xuống ngay hầm đất sâu dưới lòng đất trung tâm thôn, nhanh lên!"

Trong nháy mắt, sự ấm áp của bộ lạc biến mất, thay vào đó là một sự hỗn loạn nhưng có trật tự của những con người đã quen với sinh tử biên thùy. Mệnh lệnh phát ra rầm rập.

Để che chắn cho con đường sống ấy, lực lượng phòng thủ của Viên Thôn lập tức dàn trận. Đại sư rèn Viên Cương và Dược sư Viên Mộc lập tức lui về phía sau, chốt chặn tại lối vào Đan phòng và Thiết xưởng để làm phòng tuyến cuối cùng bảo vệ cửa hầm ngầm. Dù không thiện chiến đấu như các vị đội trưởng, nhưng với tu vi cảnh giới cao, hai vị trưởng lão hoàn toàn có đủ khả năng chém giết những con dã thú lọt lưới, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho tộc nhân phía sau.

Tại tuyến đầu trực diện, Tộc trưởng Viên Chấn Sơn đích thân dẫn dắt Đội trưởng Tuần phòng Viên Phong và Đội trưởng Đội săn Viên Thiết – những chiến binh mạnh nhất của bộ lạc – cùng tập hợp lại, bộc phát huyết khí ngút trời để đón đánh trực diện những con đại yêu nguy hiểm nhất. Toàn bộ các phó đội trưởng, các chiến binh tinh anh còn lại phối hợp cùng đám tráng đinh chia nhau ra phòng thủ dọc theo các chiến lũy gỗ, sẵn sàng chống chọi với số lượng đông đảo của lũ yêu thú cấp thấp.

"Đỏ đuốc! Toàn bộ tráng đinh mặc giáp, cầm binh khí lên rào chắn!"

Từ trong màn tử chướng vụ mờ mịt của Đông Hoang, trùng trùng điệp điệp những cái bóng đen kịt, điên cuồng lao ra. Bản chất của trận thú triều này không phải là một cuộc tấn công có tổ chức, mà là một nhánh di cư dạt ra từ sâu trong Thiên Diệp Cổ Lâm. Lũ yêu thú đang điên cuồng dẫm đạp lên nhau mà xông thẳng về phía trước theo bản năng chạy loạn, đen đủi là Viên Thôn lại nằm ngay trên đường hoành hành của chúng.

Hàng ngàn thây thú gồm Kiếm Xỉ Dã Trư, Huyết Nhãn Thương Lang, Tứ Tí Độc Viên lao lên rầm rập. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, khẩu khí tanh hôi tỏa ra nồng nặc, hoàn toàn mất đi lý trí. Đi đầu trong làn sóng chạy loạn ấy là ba con quái vật khổng lồ tỏa ra yêu khí ngút trời. Dẫn đầu là một con Thiết Tề Ngưu cao hai trượng, thuộc Đệ Tam Cảnh Hậu Kỳ, toàn thân bọc một lớp da sừng dày như thiết giáp, chuyên về phòng thủ. Hai bên sườn của nó là hai con Huyết Lang thuộc Đệ Tam Cảnh Trung Kỳ với bộ lông đỏ như lửa, cơ bắp cuồn cuộn.

"Diệt!"

Tộc trưởng Viên Chấn Sơn hét lớn, khí huyết bộc phát dữ dội. Ông vung thanh đại đao bọc sắt, một mình lao thẳng ra ngoài rào chắn, ngăn chặn con Thiết Tề Ngưu. Do loài yêu thú này vốn có nhục thân mạnh mẽ vượt cấp và con Thiết Tề Ngưu này lại thiên về phòng ngự kiên cố, Viên Chấn Sơn dẫu chênh lệch một tiểu cảnh giới cũng không thể trong thời gian ngắn chém giết được nó, hai bên lập tức rơi vào thế trận giằng co, cát đá bay mù mịt.

Ở hai cánh, các cường giả gồm Viên Phong, Viên Thiết cùng các chiến binh tinh anh tận dụng quân số áp đảo, đan thành lưới huyết khí khóa chặt hai con Huyết Lang Trung Kỳ. Trên bờ thành, các cung thủ liên tục bắn ra những mũi tên tẩm Ma Tê Chi bốc cháy. Loại nhựa cây đặc sản của cổ lâm này khi ngấm vào máu sẽ lập tức làm đông đặc dòng khí huyết và tê liệt cơ thể của yêu thú cấp thấp, khiến làn sóng tấn công của lũ Đệ Nhất Cảnh đi đầu bị khựng lại, dẫm đạp lẫn nhau.

Cuộc chiến diễn ra vô cùng đẫm máu. Dưới sự vây công điên cuồng và phối hợp ăn ý của phe nhân loại đang chiếm ưu thế về số lượng cao tầng, hai con Huyết Lang Đệ Tam Cảnh Trung Kỳ rống lên thảm thiết, cuối cùng không chịu nổi áp lực, bị băm vằn thành muôn mảnh, bỏ mạng tại chỗ cùng hàng chục con yêu thú Đệ Nhị Cảnh khác. Con Thiết Tề Ngưu Đệ Tam Cảnh Hậu Kỳ dẫn đầu thấy tình thế bất lợi, bản thân lại bị Viên Chấn Sơn chém cho trọng thương, máu chảy đầm đìa, liền biết khó mà nuốt trôi khúc xương này. Nó gầm lên một tiếng đau đớn, cậy mạnh húc văng một mảng đá rồi quay đầu điên cuồng tháo chạy.

Lũ yêu thú Đệ Nhất Cảnh và Đệ Nhị Cảnh đi theo phía sau thấy các đầu mục Đệ Tam Cảnh con thì ngã xuống, con thì bỏ chạy, khí thế hung hãn lập tức tán loạn. Chúng bắt đầu rẽ hướng, dẫm đạp lên nhau tháo chạy vào sâu trong màn sương mù, nguy hiểm tổng thể của thôn tạm thời được hóa giải.

Tuy nhiên, trong quá trình hỗn loạn trước đó, hàng rào gỗ lim ở góc phòng thủ phía Tây đã bị một con thú khổng lồ húc sập, một vài con yêu thú Đệ Nhất Cảnh nương theo khe hở, điên cuồng lọt vào bên trong thôn.

Lúc này, ở khu vực phía Tây hẻo lánh, Viên Chân cùng Viên Đại, một thiếu niên mười bốn tuổi vừa mới bước qua ngưỡng cửa nhập môn của lộ tuyến tu luyện khí huyết chưa lâu, đang ra sức cắm đầu chạy về phía khu trung tâm để hội quân sơ tán. Do nơi ở của họ nằm quá xa hầm đất, khi tiếng còi báo động vang lên, họ đã tụt lại sau cùng.

Biến cố xảy ra ngoài dự liệu, góc phòng thủ phía Tây đổ sụp quá nhanh. Giữa khói bụi mù mịt và tiếng rầm rập của đất đá, một con hung thú bọc giáp xám tro hung hãn vọt vào từ khe hở rào chắn. Tốc độ của nó nhanh đến cực hạn, chỉ trong chớp mắt đã lao thẳng về hướng hai người, cắt đứt hoàn toàn con đường tháo chạy duy nhất của họ. Không một ai có thể chạy đến ứng cứu góc khuất này. Nhóm thiếu niên hoàn toàn bị cô lập trước tử thần.

Đó là một con Cự Giáp Tê thuộc Đệ Nhất Cảnh Sơ Kỳ sở hữu cơ thể bành trướng thô kịch. Con thú này có hình thể lớn như một khối đá tảng di động, toàn thân được bao bọc bởi những mảng giáp đá xù xì, cứng cáp. Chiếc sừng ngắn ở mũi gồ ghề đầy hung tính, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy hai thiếu niên trước mặt.

Đứng trước khối nhục thân khổng lồ tỏa ra hung khí áp đảo ấy, cả Viên Chân và Viên Đại đều bị dọa sợ đến mức lặng người, huyết khí trong cơ thể vô thức đông cứng lại vì kinh hãi. Những đứa trẻ chưa từng trải qua sinh tử trận mạc khiến chúng hoàn toàn bị chấn nhiếp trước sự uy nghiêm tạo bạo của đại ngàn.

"Rắc!"

Một tiếng động kinh hoàng đột ngột xé rách không gian. Viên Đại do quá hoảng loạn dưới áp lực nặng nề, đã mất đi khả năng phán đoán. Cậu hét lên một tiếng thất thanh, buông rơi cả ngọn mộc thương trên tay rồi quay đầu, điên cuồng cắm đầu bỏ chạy về hướng ngược lại. Thế nhưng, chính sự hoảng sợ tột độ ấy đã khiến bước chân cậu trở nên lảo đảo, thu hút hoàn toàn sự chú ý của hung thú.

Con Cự Giáp Tê lập tức lao lên, một cú húc ngang tàn bạo bộc phát đã dễ dàng bắt kịp, chiếc sừng gồ ghề đâm nát lồng ngực Viên Đại, hất văng cơ thể nhỏ bé vào vách đá. Máu tươi bắn ra xối xả, người bạn ấy ngã xuống, đôi mắt trợn trừng không còn sinh khí.

Sự tàn khốc trần trụi của chiến tranh sinh tử hiển hiện ngay trước mắt. Chứng kiến cái chết chớp nhoáng của người đồng bạn, nỗi sợ hãi nguyên thủy trong lòng Viên Chân bỗng chốc dâng lên đến cực điểm, nhưng ngay lập tức bị một ý chí sinh tồn dữ dội đè bẹp. Hắn hiểu rõ, hoảng loạn đồng nghĩa với cái chết. Không có thời gian cho sự bàng hoàng hay thương xót, biến cố đẫm máu này buộc hắn phải lập tức thu hồi thần trí. Nuốt ngụm nước bọt nồng mùi máu, ánh mắt hắn chùng xuống, trở nên vô cùng sắc lạnh và cẩn trọng.

Cưỡng ép kìm nén sự hoảng sợ đang cuộn trào trong lòng, dòng khí huyết ở mốc Đệ Nhất Cảnh Sơ Kỳ Đỉnh Phong bên trong cơ thể hắn lập tức tự động bộc phát, lưu chuyển cuồn cuộn qua hệ thống đại mạch. Một luồng hơi ấm nóng bỏng từ lồng ngực nhanh chóng lan tỏa khắp tứ chi, phản hồi nguồn năng lượng dồi dào có được nhờ nền móng tu luyện vững chắc bấy lâu nay, giúp hắn giữ cho hơi thở ổn định bất biến, xua tan đi sự run rẩy trước áp lực sinh tử.

Hắn hiểu rõ, nhục thân của bản thân lúc này nếu chọn cách cứng đối cứng với một con yêu thú sở hữu lớp da thịt dày như giáp đá kia, kết cục chắc chắn sẽ là xương nát thịt tan giống như Viên Đại. Hắn không lao lên tấn công, mà chủ động lùi lại, chọn góc hiểm phía Tây, nơi địa thế bị giới hạn bởi những gốc cây lim già mục nát và những vách đá thô sơ.

Con Cự Giáp Tê gầm lên một tiếng trầm đục, dẫm nát xác Viên Đại, lù lù lao về phía Viên Chân như một chiếc xe bò tuột dốc. Khi cái bóng khổng lồ của con quái thú ập thẳng vào mặt mang theo luồng gió tanh hôi, Viên Chân không hề hoảng loạn. Hắn nương theo bản năng né đòn và xoay xở linh hoạt vốn đã vô cùng thuần thục, nghiêng người né sang một bên.

"Rầm!"

Con Cự Giáp Tê lao hụt, do thân hình thô nặng khó quay đầu nhanh, nó đâm sầm vào vách đá thô bên cạnh, làm đá tảng vỡ vụn. Viên Chân chuyển động vô cùng nhịp nhàng, lợi dụng khoảng trễ khi quay người của quái thú để lách qua khe hẹp giữa các gốc cây lim già.

Hắn lấy thân cây cổ thụ làm tấm khiên tự nhiên để kiềm chế hướng húc của con thú. Mỗi khi Cự Giáp Tê xoay sở hướng về phía mình, Viên Chân lại linh hoạt di chuyển sang góc khuất bên kia gốc cây. Bản chất của con quái thú này là phòng ngự cực cao nhưng xoay trở chậm chạp, hoàn toàn bị những gốc cây cổ thụ địa hình làm cho xoay mòng mòng.

Ý niệm của Viên Chân vô cùng rõ ràng và lạnh lùng: Không cầu chiến thắng, không lãng phí khí huyết đâm vào lớp giáp đá của nó, hắn chỉ cần tận dụng tối đa dòng khí huyết luân chuyển ổn định để giữ vững thể lực, duy trì phòng thủ và kéo dài tối đa thời gian sống sót của bản thân. Nhờ nguồn năng lượng tích lũy thâm hậu từ trước liên tục hồi bổ, hắn có thể duy trì sự dẻo dai bẩm sinh này một cách bền bỉ, phân phối sức lực hợp lý để dây dưa với con quái thú thô kệch qua từng hơi thở nghẹt thở.

Từ phía chiến trường trung tâm, Tộc trưởng Viên Chấn Sơn sau khi đánh lui con Thiết Tề Ngưu đầu đàn, ánh mắt già nua liếc qua góc phía Tây, liền bắt gặp cảnh tượng này. Ông không khỏi dâng lên một sự kinh ngạc vô hình. Một thiếu niên tu vi sơ kỳ, vậy mà trong cơn nguy cơ sinh tử lại không hề hoảng loạn, lại giữ một cái đầu lạnh, sự nhẫn nại và nhãn quang chiến đấu đáng sợ đến thế. Sự bình tĩnh đối diện với sinh tử, biết tận dụng điểm yếu của địch này, ngay cả những chiến binh lão luyện chưa chắc đã làm được.

Cuộc chiến giằng co kéo dài suốt hai canh giờ cho đến khi trời gần tảng sáng, lũ tàn quân yêu thú hoàn toàn rút lui vào trong màn sương mù đặc quánh. Khi con yêu thú cuối cùng biến mất sau bìa rừng, cả Viên Thôn rơi vào một trạng thái trầm mặc đến rợn người. Ánh bình minh lờ mờ rọi xuống, phơi bày một chiến trường trần trụi và đẫm máu.

Thiệt hại lần này vô cùng thảm khốc: Gần năm mươi tộc nhân đã vĩnh viễn nằm lại. Phần lớn trong số đó là những thợ săn tiên phong ở tuyến đầu và các chiến binh tuần phòng, nguồn lao động và chiến lực nòng cốt của thôn. Ngoài ra còn có một vài chiến binh Đệ Nhị Cảnh và Viên Đại, người thiếu niên Đệ Nhất Cảnh Sơ Kỳ đã chết trước mắt Viên Chân. Sự mất mát này tựa như một nhát dao chí mạng chặt đi một phần căn cơ sinh tồn của Viên Thôn.

Sự an ủi duy nhất là xác của hàng trăm con yêu thú cấp thấp và trung cấp bị bỏ lại trên sân đá, bao gồm cả xác hai con Huyết Lang Đệ Tam Cảnh Trung Kỳ quý giá. Phần lớn lũ yêu thú cấp thấp bị dính Ma Tê Chi gây tê liệt rồi ngã quỵ gãy cổ do dẫm đạp dưới chân rào gỗ. Tộc nhân chỉ cần lóc bỏ phần thịt xung quanh vết tên bắn là đã thu hoạch được một nguồn huyết nhục, cốt tủy và vật liệu da thú vô cùng sạch sẽ, dồi dào cho khoảng thời gian sắp tới.

Giữa bãi chiến trường ngổn ngang phế tích, Tộc trưởng Viên Chấn Sơn bước đi lặng lẽ, bộ y phục rách nát của ông dính đầy máu thú đen kịt. Ông dừng bước trước góc phía Tây, nơi Viên Chân đang ngồi bệt dưới đất cạnh xác con Cự Giáp Tê đã bị các chiến binh chi viện thủ tiêu sau đó. Toàn thân hắn rã rời vì kiệt sức, bàn tay nắm mộc thương đã rách da rỉ máu, đôi mắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định.

Ông không đưa ra những lời khen ngợi dài dòng hay sáo rỗng. Ông chỉ im lặng ném xuống bên cạnh người hắn một bình dược liệu nhỏ dùng để bôi ngoài da, rồi để lại một câu nhận xét ngắn gọn mang theo sự công nhận nghiêm túc:

"Phản ứng và chọn vị trí né tránh của ngươi không tệ, giữ mạng cho tốt."

Nói rồi, vị thủ lĩnh quay người rời đi để tiếp tục thu dọn tàn cuộc. Viên Chân không lên tiếng, hắn lặng lẽ vươn bàn tay thô ráp ra, nắm chặt lấy chiếc bình dược nhỏ trong lòng bàn tay, cảm nhận cái lạnh của vỏ gốm xoa dịu vết thương, nội tâm càng thêm sục sôi một khao khát mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Thế nhưng, biến cố đêm nay không chỉ dừng lại ở Viên Thôn. Chỉ vài ngày sau đó, qua những tay thương nhân lang thang và các lộ trạm thưa thớt, tin tức chấn động lan truyền khắp vùng vành đai giao giới: Trận thú triều đêm đó đã càn quét qua một diện tích hàng vạn dặm. Không chỉ có các thôn xóm nhỏ nằm sâu trong cổ lâm như Viên Thôn bị vạ lây, mà ngay cả một số tiểu bộ lạc có võ giả Đệ Tứ Cảnh tọa trấn, thậm chí là trung bộ lạc có Đệ Ngũ Cảnh nằm sâu hơn cũng bị tấn công dồn dập, nhiều nơi bị tàn phá nặng nề, máu chảy thành sông.

Ngồi trên bờ rào gỗ nhìn ra dải phòng tuyến mờ mịt phía Tây, nơi sâu thẳm của Đông Vực vẫn đang cuộn trào những luồng chướng khí tím đặc, Viên Chân hiểu rằng đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Trận chiến đẫm máu vừa qua thực chất chỉ là một điềm báo, một cơn gió lạnh đầu mùa trước khi một trận bão hoang dã, tàn khốc và lớn lao hơn gấp bội chuẩn bị ập xuống, nghiền nát toàn bộ trật tự sinh tồn mỏng manh của nhân loại nơi biên thùy.

0