Chương 2: Huyết Tích Đại Ngàn
Lồng ngực Viên Chân khẽ co thắt, hơi thở bất giác ngưng trệ. Đôi mắt đen lánh của hắn phóng về phía bờ rào gỗ lim, nơi âm thanh sắc lạnh vừa xé rách không gian. Linh giác nhạy bén của một đứa trẻ lớn lên giữa quy luật sinh tồn tàn khốc khiến sống lưng hắn khẽ lạnh toát, cơ thể vô thức căng ra theo phản xạ. Đôi bàn chân trần bấm chặt xuống mặt đá thô ráp, sẵn sàng cho tình huống tồi tệ nhất.
Bầu không khí trong thôn bỗng chốc đông đặc lại. Tiếng gió rít qua những khe nứt của tường rào nghe như tiếng nức nở của oán linh. Từ trên tháp canh, ba gã thợ săn già đồng loạt giương cung, những sợi dây cung làm từ gân thú bị kéo căng hết cỡ phát ra tiếng "kèn kẹt" rợn người. Viên Chân vươn hai tay ấn mạnh vai Viên Bảo và Viên Niệm, ép chúng ghì sát người xuống sau một cối đá mài lớn. Khắp quảng trường, những người phụ nữ vội vã vơ lấy con dao lột da thú, người già tay nắm chặt mộc trượng, tất cả đều nín thở hướng ánh mắt đầy cảnh giác nhìn ra ngoài cổng lớn. Ba nhịp thở trôi qua, mồ hôi rịn ra trên trán Viên Chân, dài tựa cả một thế kỷ bị đày đọa giữa ranh giới sinh tử.
Thế nhưng, sự căng thẳng vây hãm toàn thôn lập tức được giải tỏa. Từ trên chòi canh cao vút, một tiếng hú dài mang theo dòng khí huyết dồi dào vang lên, phá tan sự im lìm của vách núi: "Đội đi săn trở về rồi! Mở cổng thôn!" Người vừa hét là Viên Hồng, một chiến binh thuộc đội tuần phòng, gã đang đứng thẳng người như một ngọn lao, mắt nhìn chằm chằm về hướng lối mòn dẫn vào thâm sơn.
Toàn bộ Viên Thôn lập tức bừng tỉnh khỏi sự trầm mặc thường nhật. Với số nhân khẩu hơn một ngàn người đang sinh tồn giữa thâm sơn cùng cốc, mỗi lần lực lượng nòng cốt xuất chinh hay trở về đều là đại sự chấn động toàn tộc. Trẻ con reo hò vang dội, người già chống những cây gậy gỗ thô mộc bước ra khỏi cửa, những người phụ nữ vội vã buông tấm da thú đang thuộc dở trên tay, tất cả dòng người đổ xô về phía cổng chính của thôn. Viên Chân cũng lập tức buông Viên Bảo và Viên Niệm ra, đôi mắt lanh lợi sáng lên, hắn nhanh nhảu luồn lách, chen chúc qua đám đông để tiến lên vị trí hàng đầu, áp sát cổng rào.
Từ trong màn sương mù mờ ảo của dải cổ lâm vây bọc, nơi những cây cổ thụ ngút trời che khuất cả ánh nắng, đoàn người bắt đầu hiển lộ thân hình. Đó là một đội ngũ khổng lồ lên đến một trăm chiến binh vạm vỡ, đây chính là toàn bộ lực lượng của đội đi săn số một.
Trong Viên Thôn, toàn bộ chiến binh được chia thành các đội đi săn và đội tuần phòng thành lũy. Họ tuân theo quy tắc luân phiên sắt đá, cứ một đội xuất kích thì các đội còn lại nghỉ ngơi, dưỡng thương và rèn luyện tại thôn, đảm bảo huyết khí của bộ lạc luôn ở trạng thái sẵn sàng cao nhất. Đặc biệt, để bảo toàn mạng sống trước hiểm họa đại ngàn, mỗi đội khi xuất chinh bắt buộc phải có từ một đến hai cao thủ Đệ Tam Cảnh (Tôi Cốt Cảnh) đi cùng để dẫn đầu và trấn giữ bộ lạc.
Dẫn đầu đoàn người là một tráng hán cao lớn như một ngọn tháp di động, bờ vai rộng vững chải vác một thanh đại đao có hình dáng vô cùng dữ tợn và dị biệt. Đó chính là Viên Thiết, Đội trưởng Đội đi săn số một, một cường giả đã đặt chân vào Đệ Tam Cảnh Trung Kỳ.
Thanh đại đao trên vai gã không phải là vũ khí sắt thép thông thường, mà là một thanh Linh Cốt Binh hiếm hoi của bộ lạc. Phần sống đao dày dặn và chuôi cầm được rèn đúc trực tiếp từ đoạn xương sống uốn lượn, xám xịt của một con U Minh Tật Phong Báo, một con yêu thú Đệ Tam Cảnh (Thôn Nạp Cảnh) hung hãn từng bị tiêu diệt trong trận thú triều thảm khốc mười năm trước. Lưỡi đao sắc bén được Đại sư rèn đúc Viên Cương bọc một lớp thép phàm nung chảy bao quanh lõi xương, toát ra một luồng sát khí lạnh lẽo, thấu xương bẩm sinh của loài báo săn đêm.
Phía sau Viên Thiết, hơn một trăm chiến binh mang theo những món Phàm Thiết Binh đang kéo theo hàng loạt xe gỗ lim chở những chiến lợi phẩm của chuyến đi săn dài ngày. Thế nhưng, bầu không khí trở về không hề có niềm vui trọn vẹn của kẻ chiến thắng, mà bao phủ bởi một sự mệt mỏi, tàn khốc đến nghẹt thở. Thần sắc của từng chiến binh đều rã rời, sắc mặt tái nhợt vì tiêu hao quá nhiều khí huyết, áo giáp da thú rách nát tả tơi lộ ra những vết cào sâu hoắm còn rướm máu tươi. Để mang về được số lượng tài nguyên khổng lồ này, một trăm thợ săn đã phải trải qua những trận tử chiến kinh hoàng, đánh đổi bằng cả mồ hôi và huyết nhục.
Nổi bật nhất trên chiếc xe kéo bằng gỗ khổng lồ ở giữa đoàn người là xác của cả một tộc đàn Thiết Tí Viên gồm mười mấy con lớn bé. Chiếm trọn vị trí trung tâm chính là thủ lĩnh của chúng. Cái xác khổng lồ tựa như một ngọn đồi thịt vỡ nát, tỏa ra mùi hôi tanh nồng nặc xen lẫn ác khí lạnh lẽo khiến đám đông xôn xao. Hai cánh tay nó to như thân cây cổ thụ, lớp lông đen nhánh kết lại như những lớp vảy sắt tua tủa, dưới ánh sáng mờ ảo còn phản chiếu ra thứ kim quang nhàn nhạt. Dù đã biến thành một cái xác vô hồn, đôi mắt lồi đỏ ngầu của con thú vẫn trợn trừng không nhắm. Uy áp tàn dư của nó tràn ra khiến đám trẻ con đang ùa ra đón rước vô thức im bặt, lùi lại vài bước trong sợ hãi. Khắp thân hình nó là chằng chịt những vết chém sâu hoắm tới tận xương, đặc biệt là một vết đao xẻ dọc từ bả vai rạch toang lồng ngực , nơi trái tim đã bị khoét rỗng để lấy đi phần huyết nhục tinh túy nhất.
Đây chính là một con Thiết Tí Viên khổng lồ đã đạt đến cảnh giới Ngưng Huyết Cảnh Viên Mãn. Nhân loại ở Đệ Nhị Cảnh chú trọng Luyện Nhục Cảnh để rèn luyện gân cơ, còn yêu thú ở Đệ Nhị Cảnh gọi là Ngưng Huyết Cảnh, tập trung cô đặc huyết khí vào tim. Dù phương thức tu luyện khác biệt, nhưng sức mạnh cùng độ cứng cáp nhục thân của Thiết Tí Viên ở cảnh giới này hoàn toàn tương đương với võ giả nhân loại đạt tới Luyện Nhục Cảnh Viên Mãn. Xung quanh nó là xác của bốn con hộ vệ đạt mức Ngưng Huyết Cảnh Hậu Kỳ, cùng gần mười con Thiết Tí Viên non nớt hơn nằm ở mức Ngưng Huyết Cảnh Sơ Kỳ và Trung Kỳ.
Viên Thiết bước qua cổng thôn, nhìn thấy đám trẻ và tộc nhân chào đón đông đủ, khuôn mặt nghiêm nghị đầy những vết sẹo chiến trận của gã cuối cùng cũng giãn ra. Gã đặt mạnh đốc thanh linh cốt đại đao xuống đất phát ra một tiếng bịch trầm nặng, hướng về phía Tộc trưởng Viên Chấn Sơn chắp tay cung kính, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi:
"Bẩm Tộc trưởng, đội một đã trở về! Lần này chúng ta chạm trán phải một tộc đàn Thiết Tí Viên cực kỳ quỷ quyệt ngoài vành đai cổ lâm. Ngay khi vừa tiến vào khe núi Hắc Thạch, chúng ta đã bị chúng đánh lén từ trên cao. Cú đánh bất ngờ từ con đầu đàn Ngưng Huyết Cảnh Viên Mãn khiến đội hình tiền phong chao đảo, suýt vỡ trận ngay từ khoảnh khắc đầu. Sức mạnh của con quái vật đó gần như đã chạm ngưỡng Đệ Tam Cảnh, vượt xa khả năng chịu đựng của chiến binh Đệ Nhị Cảnh thông thường.
Tộc trưởng, ngài biết rõ Thiết Tí Viên vốn là loại yêu thú hung hãn, một con Ngưng Huyết Cảnh Trung Kỳ đã cần ba, bốn chiến binh cùng cảnh giới vây sát. Đằng này con đầu đàn kia không chỉ viên mãn mà còn mở được linh trí, biết cách điều khiển đám hộ vệ Ngưng Huyết Cảnh Hậu Kỳ. Đám hộ vệ đó mỗi con đều tương đương sức mạnh của hai, ba con trung kỳ, cần ít nhất mười chiến binh phối hợp mới cầm cự nổi. Khi rơi vào thế trận bị vây hãm, ta buộc phải dốc toàn lực bảo vệ các huynh đệ, không thể phân tâm lao vào kết liễu nó sớm.
Nếu ta rời bỏ đội hình truy sát con đầu đàn, đám chiến binh ở cánh trái đã bị lũ hộ vệ xé nát từ lâu rồi. Chúng ta phải vừa đánh vừa lùi, nương theo địa thế khe núi, dùng những mũi tên thép nặng găm chặt chúng xuống đất, ròng rã tiêu hao suốt một ngày một đêm mới dồn được nó vào thế kẹt để kết liễu.
Tộc trưởng, lần này đội ngũ tổn thất không nhỏ. Hơn ba mươi huynh đệ bị trọng thương, xương cốt vỡ vụn dưới vuốt sắc của Thiết Tí Viên, cần được cứu chữa ngay lập tức. Chúng ta buộc phải vội vã hồi thôn, không thể nán lại quá lâu. Về chiến lợi phẩm, do thời gian gấp rút cộng thêm mùi máu nồng nặc nơi khe núi rất dễ thu hút các tộc đàn yêu thú khác đến tranh đoạt, chúng ta chỉ kịp chọn lọc những phần huyết nhục tinh túy nhất để mang về. Nhưng phước lớn là không ai phải bỏ mạng lại đại ngàn!"
Tộc trưởng Viên Chấn Sơn bước lên từ đám đông. Nhìn bề ngoài, ông có diện mạo của một nam tử trung niên độ bốn mươi, năm mươi tuổi với đường nét gương mặt góc cạnh như đao khắc, làn da săn chắc, mái tóc đen nhánh búi gọn sau gáy toát ra một vẻ phong độ, đầy sức sống dồi dào. Thế nhưng, đôi mắt của ông lại sâu hoắm, mang theo sự tang thương, trầm tĩnh và lạnh lùng của một cường giả đã nhìn thấu hồng trần, chứng kiến bao cuộc tử biệt sinh ly qua hơn một trăm năm dâu bể.
Thực tế, Viên Chấn Sơn đã sống hơn một trăm năm. Tu vi của ông đã đạt đến Đệ Tam Cảnh Viên Mãn, tuổi thọ tối đa lên tới hai trăm năm. Điểm đặc biệt ở vị tộc trưởng là ngay từ thời trẻ, nhờ thiên tư tu luyện kinh người, ông đã sớm đột phá đến Đệ Nhất Cảnh Viên Mãn. Ngay tại thời điểm đó, ông đã dùng pháp môn Khóa Khí Huyết để định hình dung nhan. Ban đầu ông chấp nhận trích ra một phần nhỏ khí huyết để duy trì trạng thái đỉnh cao này. Về sau, Viên Chấn Sơn chủ động mở khóa để trải nghiệm sự lão hóa tuần tự theo tự nhiên, cho đến khi gương mặt đạt đến độ chín muồi, uy nghiêm của tuổi trung niên thì ông mới tái lập lệnh khóa, định hình diện mạo này vĩnh viễn cho đến tận ngày hôm nay, trừ phi tương lai ông rơi vào giai đoạn suy yếu hoàn toàn của sinh mệnh.
Trước những vết thương đẫm máu của tộc nhân, lồng ngực vị lão giả khẽ phập phồng, một tia xót xa cùng lo lắng thoáng qua rất nhanh nơi đáy mắt rồi lập tức được chôn giấu dưới vẻ uy nghiêm cố hữu. Là chỗ dựa tinh thần của cả bộ lạc, ông hiểu rõ bản thân không được phép biểu lộ sự dao động. Viên Chấn Sơn hít một hơi sâu, thanh âm trầm ổn, vang vọng khắp quảng trường:
"Còn mạng trở về là tốt! Viên Mộc nghe lệnh, lập tức mở dược phòng, toàn lực cứu chữa cho bọn họ, tuyệt đối không để lại thương tật căn cơ. Số còn lại đem thịt yêu thú đi làm sạch tạp chất, tối nay cả thôn mở tiệc lửa, bồi bổ khí huyết cho toàn tộc!"
Ngay khi mệnh lệnh của Tộc trưởng vừa dứt, toàn bộ Viên Thôn lập tức vận hành theo trật tự sắt đá. Ở nơi hiểm họa rình rập như Đông Hoang, bộ lạc không được phép chia bè kết phái để tránh phân tán sức mạnh. Mọi vị thế đều phục vụ cho sự sinh tồn. Ngoài Tộc trưởng tối cao ra, đầu não chỉ gồm các vị thống lĩnh đội ngũ chiến đấu cùng những người giữ vai trò trọng yếu như Dược sư Viên Mộc hay Đại sư rèn đúc Viên Cương. Nhờ cơ cấu tinh gọn này, mệnh lệnh vừa ban ra đã lập tức được thi hành không chút chậm trễ.
"Tộc trưởng uy vũ!" Đám trẻ con hò reo vang dội, nhảy múa xung quanh chiếc xe kéo.
Giữa biển người đang tấp nập qua lại ấy, Viên Thiết đưa mắt tìm kiếm xung quanh rồi khẽ vẫy tay gọi Viên Chân lại gần một góc khuất bên bờ rào. Gã thọc bàn tay thô ráp vào chiếc túi da thú bên hông, lén lút dúi vào tay Viên Chân một vật nhỏ rồi nháy mắt ra hiệu đầy bí mật:
"Tiểu Chân, cầm lấy cái này. Mấy viên Toái Linh Thạch này ta nhặt được trong hang ổ của con Thiết Tí Viên đầu đàn kia, giữ kín lấy mà phòng thân, đừng để đám nhóc khác nhìn thấy."
Viên Chân khẽ mở lòng bàn tay ra, bên trong là ba mảnh đá nhỏ sứt mẻ màu xám nhạt, bề mặt thô ráp không bằng phẳng, tỏa ra một luồng linh khí vô cùng loãng và hỗn loạn. Đây chính là Toái Linh Thạch, vật phẩm quy đổi nhỏ nhất, phổ biến nhất ở vùng biên viễn cằn cỗi này. Bản chất của linh thạch là khoáng thạch tự nhiên hấp thụ linh khí trời đất qua hàng vạn năm kiến tạo. Theo giá trị quy đổi chuẩn xác, cứ mười viên Toái Linh Thạch mới đổi được một viên Hạ Phẩm Linh Thạch tiêu chuẩn, và phải tích góp đủ một trăm viên Hạ Phẩm Linh Thạch mới có thể đổi lấy một viên Trung Phẩm Linh Thạch quý giá.
Đối với một thôn lạc nằm sâu trong cổ lâm như Viên Thôn, linh thạch cấp bậc hạ phẩm hay trung phẩm đều là tài nguyên vô cùng quý giá, thường bị kiểm soát nghiêm ngặt bởi tộc trưởng để vận hành đại trận phòng thủ cốt lõi của thôn khi có thú triều lớn. Còn Toái Linh Thạch chính là thứ lưu thông hàng ngày để trao đổi, mua bán thịt thú, áo da hay thảo dược thô giữa các hộ gia đình. Ba viên Toái Linh Thạch đối với Viên Chân lúc này là một khoản tài sản tích lũy không hề nhỏ đối với một cô nhi.
"Cảm ơn Thiết thúc thúc!" Viên Chân cười toe toét, hàm răng trắng bóng lộ ra, hắn nhanh nhẹn cất ba mảnh đá vào sâu trong ngực áo, cảm giác luồng ấm áp từ tình nghĩa của người đi trước len lỏi vào tim. Bàn tay to bè, sần sùi dính đầy máu khô của Viên Thiết khẽ vỗ mạnh lên vai hắn một cái, gã gật đầu rồi xoay người bước vội đi theo đoàn người.
Viên Chân đứng lặng im nhìn theo bóng lưng vạm vỡ đang khuất dần của Viên Thiết. Hắn biết, mấy mảnh Toái Linh Thạch này đối với một cường giả Đệ Tam Cảnh như Thiết thúc chỉ là thứ lẻ tẻ tiện tay nhặt nhạnh, không đáng bận tâm. Nhưng sự quan tâm âm thầm ấy lại mang theo hơi ấm hiếm hoi giữa mảnh đất hoang vu này.
Ba viên Toái Linh Thạch nằm im lìm trong ngực áo, tỏa ra thứ linh khí mỏng manh nhưng đối với hắn lúc này lại nặng trĩu. Viên Chân hiểu, mỗi một mảnh đá vụn này không phải tự dưng mà có, chúng được đổi bằng những bộ giáp rách nát, bằng những dải xương sườn suýt gãy vụn của bao người trong thôn dưới móng vuốt bạo liệt của cả một tộc đàn Thiết Tí Viên hung tàn kia. Máu của đại ngàn luôn đòi hỏi một cái giá rất đắt.
Khi ngón tay hắn vô thức siết nhẹ lên lớp vải ngực, chạm vào góc cạnh thô ráp của những viên linh thạch, một luồng sóng nhiệt từ dòng huyết dịch trong cơ thể bất chợt cuộn trào lên, như muốn cộng hưởng với thứ năng lượng mỏng manh kia. Cảm giác đó khiến lồng ngực hắn thắt lại, dâng lên một nỗi xúc động khó tả, ép hắn phải nhìn thẳng vào thực tại của chính mình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.