Chương 3: Hạt Giống Chí Hướng
Viên Chân khẽ cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp của mình. Ít ai trong thôn biết rằng, vị vua trẻ con Viên Chân lười biếng, ham chơi, suốt ngày chỉ biết lùa gà bắt chó trong mắt họ, thực chất đã âm thầm hoàn thành giai đoạn tích lũy ban đầu từ vài ngày trước.
Để đạt được thành quả này ở tuổi mười sáu, tức là chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi kể từ khi bắt đầu bước vào con đường tu luyện khí huyết ở tuổi mười bốn, đối với một cô nhi không có phụ mẫu chỉ điểm, không có đại tài nguyên chống lưng như hắn, chính là một kỳ tích ẩn chứa cả sự nỗ lực tột cùng lẫn những ân tình nặng nề từ bộ lạc. Với tư chất bẩm sinh thuộc hàng Tiểu Thiên Tài, cơ thể hắn dẻo dai hơn người thường một phần tư, giúp kinh mạch và tạng phủ chịu đựng tốt áp lực khí huyết dâng trào. Tuy nhiên, dù có tư chất vượt trội đám trẻ đồng lứa, hắn vẫn phải vận hành bộ Hoàng Cấp Công Pháp cơ bản nhất của thôn, đi đủ ba mươi sáu vòng chu thiên an toàn mỗi đêm để từng chút một tích lũy năng lượng. Khí huyết trong người hắn dưới sự mài giũa liên tục đã bắt đầu biến chuyển, không còn là dòng máu phàm tục lỏng lẻo mà đã mang theo hơi nóng hầm hập của một võ giả sơ kỳ thực thụ.
Chỗ dựa đầu tiên, và cũng là bí mật lớn nhất được hắn chôn giấu, chính là chiếc hộp gỗ nhỏ mục nát giấu kín dưới gầm giường rơm trong căn nhà sàn tồi tàn của mình. Đó là di vật duy nhất mà cha mẹ hắn để lại trước khi tử trận mười năm trước trong trận thú triều tàn khốc. Bên trong hộp chứa vài bình Cốt Tủy Dịch cô đặc. Đối với giới tu luyện, thứ cốt tủy dịch này dẫu chứa một chút tạp chất và huyết độc của dã thú chưa lọc sạch, nhưng lại mang dòng năng lượng cao hơn hẳn tài nguyên thông thường trong thôn. Những giọt tủy dịch xám xịt này là thần vật bảo hộ tâm mạch không bị dòng chảy khí huyết bạo ngược xé rách trong quá trình luyện công đêm khuya. Mỗi một lần gân cốt đau nhức đến mức co rút, tưởng chừng như đứt đoạn hoàn toàn, một ngụm tủy dịch nhỏ lại giúp hắn cung cấp nguồn năng lượng dồi dào, kéo lại một tia sinh cơ để đẩy nhanh tốc độ đột phá. Hắn đã quá quen với cái vị chát đắng xen lẫn mùi tanh nồng của thứ tủy dịch này, mỗi một ngụm nuốt xuống là một lần hắn đặt cược mạng sống của mình với võ đạo.
Nguồn trợ lực thứ hai chính là sự bồi dưỡng được đầu tư rất lớn của bộ lạc dành cho thế hệ tương lai. Theo quy định sắt đá của Viên Thôn nhằm duy trì nòi giống chiến binh, tất cả các tộc nhân trẻ tuổi khi chạm mốc mười bốn tuổi đều được phát một lượng tài nguyên cố định hàng tháng rất hậu hĩnh. Đội đi săn của thôn có các cường giả Đệ Tam Cảnh dẫn đội, mỗi lần vào rừng đều săn được không ít yêu thú Đệ Nhị Cảnh sơ kỳ trở lên. Do đó, phần tài nguyên phân phát cho bọn trẻ bao gồm thịt yêu thú giàu năng lượng và một bát dược dịch pha loãng từ máu yêu thú cấp thấp đã qua xử lý độc tố kỹ càng. Thứ dược dịch này giúp kích thích sự lưu thông của khí huyết một cách mạnh mẽ nhưng không làm cơ thể non nớt của bọn trẻ bị quá tải. Số tài nguyên này là cái nền móng đều đặn, bền bỉ giúp đám trẻ trong thôn có đủ năng lượng để trùng kích võ đạo, và cũng là lý do giúp một Tiểu Thiên Tài như Viên Chân duy trì được nhịp độ rèn luyện quyền pháp hàng ngày mà không bị đổ gãy căn cơ.
Và điều quan trọng nhất, yếu tố thứ ba, chính là sự ưu ái ngầm chứa đầy tình thương của Tộc trưởng Viên Chấn Sơn cùng các vị đội trưởng chiến binh trong thôn. Cha mẹ của Viên Chân ngày trước đều là những thiên tài kiệt xuất của bộ lạc, đạt tới Đệ Nhị Cảnh khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ là những chiến binh dũng cảm, từng lập nhiều chiến công hiển hách và cuối cùng đã ngã xuống trong vinh quang để bảo vệ sự sống còn của Viên Thôn. Sự ra đi của họ là niềm tiếc nuối khôn nguôi của cả bộ lạc. Nhìn đứa trẻ mồ côi gầy gò tự mình rèn quyền dưới ánh trăng lạnh, các tộc nhân không khỏi đau lòng và tự trách. Tộc trưởng Viên Chấn Sơn thường xuyên lấy danh nghĩa đi tuần tra ban đêm để ghé qua gian nhà nát của hắn, lén để lại một vài ngọn linh thảo hoang dã mọc ở rìa rừng. Tuy số thảo dược này không đáng bao nhiêu đối với một cường giả, nhưng lại có tác dụng bổ trợ, gia tăng tốc độ tích lũy khí huyết rất tốt cho một người mới nhập môn.
Không chỉ vậy, các vị đội trưởng như Viên Thiết, Viên Phong còn lén lút bàn nhau, lợi dụng những lúc dược phòng của thôn nấu những vạc thuốc tắm đậm đặc dành riêng cho chiến binh bị thương nặng trở về, họ liền lén bế Viên Chân ném thẳng vào trong vạc thuốc ấy một đến hai lần khi thuốc đã nguội bớt và chiến binh đã rời đi. Thứ dược lực màu tím sẫm, đặc quánh còn sót lại trong vạc tắm ấy tuy đã vơi đi phần lớn tinh hoa, nhưng đối với một đứa trẻ chưa lập thân như hắn vẫn là một sự rèn giũa tàn khốc.
Mỗi lần bị ném vào giữa đêm khuya thanh vắng, không gian xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng củi tàn lách tách và hơi thuốc bốc lên cay nồng. Làn da hắn lập tức bỏng rát như bị lửa thiêu, dính nhớp và đau đớn thấu tận tâm can. Những tia dược lực sót lại giống như hàng vạn con kiến độc điên cuồng đục khoét, luồn lách qua từng lỗ chân lông để chui vào xương tủy. Viên Chân phải cắn chặt răng đến mức bật máu, hai tay bấu chặt vào thành vạc gỗ để không phát ra tiếng khóc thét, ép bản thân phải vận hành công pháp luân chuyển khí huyết để tiêu hóa nguồn năng lượng bạo ngược này. Chính sự tôi luyện thầm lặng, đau đớn đến chết đi sống lại đó đã gột rửa đi không ít tạp chất tích tụ trong cơ thể, giúp hắn rút ngắn được biết bao nhiêu thời gian tích lũy khí huyết sơ cấp, tạo nên một bệ đỡ vững chắc vượt xa đám trẻ đồng lứa.
Chính nhờ sự tổng hòa của những nguồn trợ lực ấy, cộng thêm ý chí lì lợm, tự lập bẩm sinh muốn vươn lên để tự bảo vệ mình và bảo vệ bộ lạc, Viên Chân mới có thể hoàn thành giai đoạn tích lũy ban đầu khi tuổi đời còn rất trẻ.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời đại ngàn Đông Hoang bằng một màu máu thê lương, ánh lửa từ những đống củi lớn trong trung tâm Viên Thôn bắt đầu bập bùng cháy sáng, hắt lên những bóng đen nhảy múa trên vách đá. Mùi thịt yêu thú nướng thơm lừng, béo ngậy quyện lẫn mùi rượu gạo cay nồng lan tỏa khắp không gian, phần nào xua tan đi cái lạnh thấu xương của màn đêm đại ngàn đang lấn tới từ dải rừng già vây bọc.
Giữa khung cảnh đầm ấm, vui tươi của bữa tiệc mừng đội săn trở về, hình ảnh những chiến binh thuộc đội tuần phòng bước đi nhịp nhàng, tay nắm chặt binh khí trên bờ tường rào gỗ lim lại mang đến một cảm giác an toàn vững chãi, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn, nguy hiểm rình rập bên ngoài bóng tối kia.
Viên Chân ngồi cô độc bên một đống lửa nhỏ ở góc sân, tay cầm một khúc xương nướng lớn nhưng không buồn ăn. Đôi mắt đen lánh của vị thiếu niên hết nhìn những chiến binh Đệ Nhất Cảnh Viên Mãn đang tuần tra với khí huyết nóng bỏng như lò lửa, lại nhìn chằm chằm về phía bóng dáng cao lớn, thẳng tắp như ngọn thương kình thiên của Viên Phong thúc thúc. Đó là một cường giả Đệ Tam Cảnh với hệ thống xương cốt đã được tôi luyện mạnh mẽ, cứng cáp như thiết sơn đang tọa trấn nơi cổng chính. Viên Chân hiểu rõ, Đệ Tam Cảnh của nhân loại chính là giai đoạn rèn luyện và rèn đúc khung xương, khiến từng mấu xương vững chãi như bàn thạch, tạo ra thứ uy áp tự nhiên áp đảo kẻ yếu.
Cách đó không xa, tiếng cười đùa giòn giã của đám thanh thiếu niên trong thôn vang lên phá tan bầu không khí trầm mặc của hắn. Viên Bảo và Viên Niệm đang cùng mấy đứa trẻ đồng lứa tranh nhau những xiên thịt nướng vàng ươm, mặt mũi đứa nào đứa nấy dính đầy mỡ nhưng nụ cười lại vô cùng rạng rỡ, vô lo vô nghĩ. Viên Bảo thỉnh thoảng lại ngó nghiêng tìm kiếm, khi thấy Viên Chân ngồi thẫn thờ ở góc tối liền vẫy tay gọi lớn, thúc giục hắn qua góp vui.
Nghe tiếng gọi, Viên Chân lập tức thu lại vẻ trầm ngâm. Hắn quăng khúc xương trong tay xuống cạnh đống lửa lụi, bật dậy, ba bước thành hai lao về phía đám đông với bộ dạng thèm thuồng quen thuộc. Hắn nhanh tay giật phắt xiên thịt nướng từ tay Viên Bảo, ngoạm một miếng lớn rồi vừa nhai vừa cười nham nhở:
"Ăn mảnh mà không gọi ta à? Cứ thế này bảo sao dạo này ngươi béo ra!"
Đám trẻ xung quanh rộ lên tiếng cười mắng, trêu hắn là kẻ lười biếng chỉ trực ăn sẵn. Viên Chân vò đầu bứt tai, hùa theo vài câu cợt nhả vô thưởng vô phạt về việc đi săn vừa mệt vừa khổ, thà ở nhà ngủ nướng còn hơn để da thịt phải chịu đòn. Khi đám thanh thiếu niên lại bị cuốn vào trò tranh giành đồ ăn, Viên Chân mới lẳng lặng lùi bước. Hắn vừa gặm xiên thịt vừa chậm rãi rút lui về góc tối ban đầu. Khi bóng tối nuốt chửng thân hình, nụ cười nham nhở trên mặt hắn lập tức biến mất, nhường chỗ cho vẻ lạnh lùng sâu sắc. Hắn lại gần như vô thức kéo thấp chiếc mũ da thú xuống, tiếp tục thu mình vào trong bóng tối của đống lửa lụi dần. Hàng ngày hắn vẫn phải đeo lên chiếc mặt nạ lười biếng, bày trò nghịch ngợm cùng hai người bạn nối khố của mình để che giấu sự trưởng thành võ đạo. Hắn không muốn họ phải lo lắng, càng không muốn dấy lên sự chú ý quá mức của tộc nhân khi bản thân chưa đủ lông đủ cánh. Nhưng sức mạnh ít ỏi đó, trước cơn cuồng phong của thâm sơn ngoài kia, liệu có thể che chở được cho ai?
Hàng rào gỗ lim này chính là ranh giới sinh tử. Phía trong là lửa ấm và tiếng cười, phía ngoài là đại ngàn Đông Hoang tàn khốc sẵn sàng nuốt chửng tất cả.
Viên Chân ngước mắt nhìn về phía giàn thiêu gỗ khổng lồ ở trung tâm quảng trường, nơi một phần thân xác của con Thiết Tí Viên đầu đàn đang bị ngọn lửa liếm láp. Sức nóng bốc lên kéo theo mùi mỡ khét lẹt nổ râm ran. Dù đã bị phân thây và khoét rỗng tim, lớp da lông đen đúa dính đầy máu khô của nó vẫn toát ra một thứ hung uy tàn ác, khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Ánh lửa bập bùng hắt lên đôi tay vượn to như cột nhà, những chiếc móng vuốt sắc lẹm vẫn còn găm chặt những mảnh giáp lim vỡ nát và vệt máu khô của tộc nhân. Nhìn vào những thớ cơ xoắn bện cứng như sắt đúc của con quái vật, Viên Chân thầm rùng mình kinh hãi. Luồng khí huyết sơ kỳ hiện tại của hắn, trước đôi tay vượn có sức mạnh vạn cân này, chỉ mỏng manh như một tờ giấy da thú.
Chuyến trở về đầy máu và vết thương cùng xác cả một tộc đàn Thiết Tí Viên của đội săn chiều nay chính là một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào sự tự mãn thầm kín bấy lâu nay trong lòng hắn. Chỉ một nhóm yêu thú nhỏ lẻ ở vành đai cổ lâm, với con dẫn đầu đạt Ngưng Huyết Cảnh Viên Mãn, đã suýt chút nữa nghiền nát cả một đội trăm người tinh nhuệ phối hợp chặt chẽ. Yêu thú ở Ngưng Huyết Cảnh vốn dĩ sở hữu nhục thân bẩm sinh hung hãn, khí huyết cô đặc tựa như dòng thủy ngân cuộn trào, khiến cho sức phòng ngự và lực sát thương của chúng vượt xa võ giả nhân loại cùng tầng thứ. Sự chênh lệch thiên phú ấy là một hố sâu ngăn cách đáng sợ. Con người muốn sinh tồn ở vùng đất này, nếu không dựa vào vũ khí sắc bén, trận thế phối hợp và những bộ công pháp được đánh đổi bằng máu của tổ tiên thì hoàn toàn không có cửa đối kháng trực diện với nanh vuốt của đại ngàn.
Vậy nếu một ngày kia, Viên Thôn, một thôn lạc nhỏ bé, cô độc và không có quân trận hộ thân này, phải đối mặt với một con đại yêu thuộc Đệ Tam Cảnh thực sự từ thâm sơn, hay tồi tệ hơn là một trận bão thú triều bùng nổ càn quét qua thung lũng thì sao? Con đường độc đạo nối liền thung lũng với thế giới bên ngoài vốn đã đầy rẫy hiểm họa, một khi đại ngàn nổi giận, ranh giới gỗ lim này sẽ mỏng manh như một tờ giấy.
Câu trả lời chỉ có một: diệt tộc, máu chảy thành sông, và tất cả những nụ cười đầm ấm xung quanh đống lửa này sẽ nháy mắt hóa thành tro bụi.
Một luồng gió chướng lạnh lẽo từ phía cổ lâm sâu thẳm bất chợt thổi mạnh qua hành lang đá của thôn, làm ngọn lửa lớn bùng lên rồi nhanh chóng bị ép rạp xuống, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm sâu và tiếng hú xa xăm, mờ nhạt nhưng đầy dã tính của một quái vật hung tàn nào đó vọng về từ ranh giới bóng tối. Sự im lặng bất thường của côn trùng dế mèn ngoài kia như một điềm báo vô hình về một cơn bão táp sắp sửa đổ bộ. Viên Chân khẽ siết chặt khúc xương trong tay đến mức các khớp ngón tay trở nên trắng bệch, ánh lửa bập bùng phản chiếu vào đôi mắt đen lánh của hắn, soi rõ một hạt giống ý chí lạnh lùng, kiên định vừa mới nhen nhóm bén rễ sâu sắc trong tâm trí.
Hắn hiểu sâu sắc rằng, để bảo vệ được khung cảnh đầm ấm này, bảo vệ được những người dân bộ lạc đã nuôi nấng hắn bằng trăm bát cơm nhà chắp vá, con đường võ đạo phía trước của hắn bắt buộc phải đi nhanh hơn, mạnh mẽ hơn và hung bạo hơn bất kỳ ai. Hắn không thể thỏa mãn với tầng thứ hiện tại này nữa, hắn phải phá vỡ mọi giới hạn, điên cuồng tích lũy khí huyết để tiến về phía trước, trở thành ngọn thiết sơn thực sự che chở cho Viên Thôn trước khi cơn bão hoang dã của Đông Hoang ập đến.
Thảo luận
Bình luận chương
2 bình luận
Bút Hết Mực
05/06/2026 23:06
không có lỗ hổng bác ơi. nhưng mất đi tính bất ngờ. Phải đào hố gây tò mò xong mới lấp hố.
Thiên Lang Dạ Vũ
22/05/2026 16:27
Các đạo hữu đọc nếu thấy có lỗ hổng nào thì góp ý để mình sửa lại