Khởi Nguyên Huyết Lộ

Chương 6: Cốt Tủy Thiêu Thân, Nghịch Chuyển Thông Mạch

Đăng: 26/05/2026 00:01 2,949 từ 28 lượt đọc

Bỏ lại sau lưng lời can ngăn đầy lo lắng của Viên Lục cùng ánh nhìn hoài nghi của dân làng, bản năng của một kẻ sinh tồn nơi đại ngàn đã chiếm trọn tâm trí Viên Chân. Hắn biết rõ, rào chắn bằng gỗ lim dẫu kiên cố đến đâu cũng có thể sụp đổ thêm một lần nữa, và chốn rừng thiêng nước độc này chưa bao giờ dung túng cho kẻ yếu. Gió từ đại ngàn Đông Hoang thổi về, mang theo hơi thở khô cằn của đất cát, quyện lẫn mùi nồng ngai ngái của lá mục và máu tươi như một lời nhắc nhở lạnh lùng về thực tại tàn khốc. Nếu không tự vắt kiệt sức lực đoạt lấy sức mạnh để biến mình thành kẻ đi săn, thì đến đợt thú triều tiếp theo, kẻ nằm lại trong vũng máu rách nát ngoài kia chắc chắn sẽ là hắn.


Thiếu niên mười sáu tuổi vác thanh mộc thương bọc sắt sứt mẻ trên vai, sải bước chân vững chãi, dứt khoát đi thẳng về phía căn nhà đá trống trải của mình nơi góc Tây Viên Thôn. Hắn không nhìn sang hai bên dân làng đang lầm lũi vác từng thân gỗ lớn để vá lại rào chắn, cũng chẳng ngoái đầu về phía gian dược phòng đang vẳng ra những tiếng rên xiết thê lương. Đầu óc hắn lúc này trống rỗng nhưng lại cực kỳ tập trung, một trạng thái tĩnh lặng đến lạnh người sau đêm tử chiến đầy ám ảnh. Từng bước chân nện xuống nền đất thô ráp đều đặn, kiên định tựa như nhịp gõ của số phận. Kể từ khoảnh khắc định mệnh này, con đường võ đạo đầy máu và lửa của hắn chính thức bắt đầu, một đi không trở lại.


Đẩy cửa bước vào gian nhà đá, Viên Chân lập tức cài then chốt chặt, tách biệt hoàn toàn bản thân khỏi sự ồn ào bên ngoài. Hắn quỳ sụp xuống nền đất bên cạnh chiếc giường rơm thô sơ, dùng bàn tay sưng đỏ, đầy rẫy những vết cắt xước xát còn rỉ máu cẩn thận bới sâu vào lớp đất nện dưới gầm giường. Từ dưới hố đất nhỏ có dấu vết mới đào xới, hắn kéo ra một chiếc hộp gỗ phủ đầy bụi bặm.


Đây là di vật cuối cùng mà cha mẹ hắn, những chiến binh kiên cường bậc nhất của Viên Thôn, đã dùng mạng sống đổi lấy từ sâu trong Thiên Diệp Cổ Lâm xa xôi. Nắp hộp mở ra, tiếng bản lề kẽo kẹt vang lên khô khốc. Bên trong có ba bình gốm nhỏ thô mộc, nhưng lúc này hai bình đã hoàn toàn trống rỗng. Suốt hai năm qua, Viên Chân đã cắn răng chịu đựng đau đớn, bí mật dùng chúng để ngâm tắm, âm thầm gột rửa nhục thân nhằm đẩy tu vi từ một thiếu niên gầy gò tiến thẳng lên Sơ Kỳ Đỉnh Phong.


Bây giờ, trong hộp chỉ còn lại bình Cốt Tủy Dịch cô đặc cuối cùng.


Thứ chất lỏng sóng sánh này được tinh luyện từ tủy xương của yêu thú hung hãn bậc nhất. Bản chất tủy dịch chưa được thanh lọc hoàn toàn, vẫn ngậm đầy tạp chất và một lượng huyết độc bạo ngược. Nếu nuốt thẳng một hơi vào bụng, khả năng luân chuyển yếu ớt của bộ công pháp Viên Huyết Quyết căn bản không thể nào chuyển hóa kịp. Lượng dược lực khổng lồ dồn ứ lại ắt sẽ băm vằn vách mạch, nhẹ thì phế bỏ toàn bộ tu vi, nặng thì lục phủ ngũ tạng nổ tung mà chết. Để lấy mạng sống làm tiền cược đánh phá bình cảnh, Viên Chân bắt buộc phải chia bình tủy dịch này làm ba ngụm, mượn thời gian để rỉ rả thuần hóa từng đợt tàn phá của thứ sức mạnh dã man này.


Hắn ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, điều chỉnh nhịp thở, đôi mắt phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Nút da thú vừa mở, mùi tanh nồng chát đắng, sặc sụa dã tính lập tức xộc thẳng vào mũi, khiến hắn khẽ cau mày. Không chút do dự, hắn ghé miệng vào cổ bình, cẩn thận nghiêng một góc nhỏ, để luồng chất lỏng đặc quánh, nóng hổi trôi tuột xuống cổ họng. Ngụm thứ nhất.


Oanh!


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong bụng hắn. Dược lực bạo phát như một dòng nham thạch nóng chảy bị nén lâu ngày, xộc thẳng lên lồng ngực. Trái tim Viên Chân giật nảy, đập liên hồi như trống trận, máu nóng sôi sục chực chờ xé rách tâm can. Hắn cảm giác như có hàng vạn con kiến lửa, hàng triệu mũi kim châm đang điên cuồng đâm thọc, cắn xé dưới từng tấc da thịt. Hắn cắn nát bấy môi, điên cuồng vận chuyển Viên Huyết Quyết đến cực hạn.


Đúng như dự đoán, dòng dược lực cuồn cuộn tràn vào như thác lũ, sức mạnh hoang dã vượt xa giới hạn chịu đựng thông thường. Viên Huyết Quyết dù được vận hành trơn tru đến mấy cũng chỉ có thể dẫn dắt từng chút một. Khoảng thời gian trì trệ do lượng tủy dịch chưa kịp chuyển hóa dồn ứ lại lập tức biến nhục thân hắn thành một cái vạc dầu sôi. Hơi nóng từ đỉnh đầu hắn bốc lên thành từng luồng khói mờ ảo.


Huyệt đạo là cửa ải, kinh mạch là con đường, muốn thông kinh tất phải phá huyệt! Thay vì để dòng khí dồn ứ chạy loạn xạ phá nát nội tạng, hắn dùng ý niệm nhẫn nại, gom luồng sức mạnh hoang dã kia đâm thẳng vào Trường Cường huyệt tại xương cụt. Lực lượng va chạm khiến hắn rên lên đau đớn. Cắn răng chịu đựng, hắn mượn thế xuyên phá từng cửa ải gồ ghề như Mệnh Môn, Đại Chùy dọc theo cột sống lên tận Bách Hội huyệt. Hàng loạt huyệt đạo bị đâm thủng liền kết nối lại với nhau, chính thức khai thông Đốc mạch (Chính Dương mạch). Ngay sau đó, dòng khí rực lửa vòng qua mặt trước cơ thể, xé rách từng môn hộ kiên cố như Đản Trung, Quan Nguyên thấu xuống Hội Âm huyệt ở hạ bộ để đả thông Nhâm mạch (Chính Âm mạch). Âm dương giao hội, định hình trục xương sống vững vàng như cột chống trời.


Để ngăn trái tim vỡ nát trước lượng tủy dịch vẫn đang cuộn trào, Viên Chân dứt khoát điều động một luồng khí huyết công phá thẳng vào Thần Môn huyệt, khơi thông lộ tuyến Huyết Long mạch (Thủ Thiếu Âm Tâm Kinh) chạy dọc ra ngón tay út. Huyết quản quanh tim lập tức được nới lỏng, nhịp đập cuồng loạn dần đi vào ổn định, giúp hắn nhọc nhằn thoát khỏi nguy cơ tẩu hỏa nhập ma.


Dược lực của ngụm thứ nhất cạn kiệt. Không cho bản thân một nhịp thở để nghỉ ngơi hay tận hưởng thành quả, Viên Chân dốc bình, nuốt thẳng ngụm thứ hai. Lượng tủy dịch lần này nhiều hơn, đồng nghĩa với việc huyết độc cũng đậm đặc và cuồng bạo hơn.


Cơn đau lần này tàn khốc gấp bội. Khả năng vận chuyển không theo kịp sức công phá khiến huyết độc dã thú không thể bài trừ ngay lập tức, điên cuồng ăn mòn vách mạch, giằng xé lục phủ ngũ tạng như vô số lưỡi dao rỉ sét đang nạo vét từ bên trong. Hắn gầm lên một tiếng nghẹn ứ, gân xanh nổi rần rật trên thái dương. Hắn ép dòng huyết khí điểm phá chuỗi huyệt đạo Hợp Cốc và Khúc Trì chạy từ ngón trỏ ngược lên vai cổ, khai thông Hóa Sát mạch (Thủ Dương Minh Đại Trường Kinh). Nhờ lộ tuyến này, tạp chất và huyết độc cuối cùng cũng bị bài tiết dữ dội, trào ra qua các lỗ chân lông tạo thành một lớp bùn đen đặc quánh bốc mùi hôi thối dính bết trên da thịt.


Đồng thời, để bù đắp sự hao tổn cực hạn, hắn dồn sức mài thủng Trung Phủ huyệt dẫn ra ngón cái để đả thông Thiên Linh mạch (Thủ Thái Âm Phế Kinh). Lộ tuyến này tựa như chiếc ống bễ, giúp cơ thể vội vã nạp lấy linh khí hoang sơ của đất trời, phối hợp cùng dược lực hồi dưỡng tàn nhẫn vừa phá hủy vừa chắp vá lại hệ thống kinh mạch.


Ngay khi năm đại mạch chính thức liên kết thành một chuỗi tuần hoàn, một âm thanh rạn nứt giòn giã vang lên từ sâu trong nhục thân tựa như xiềng xích gông cùm bị đập nát. Lớp vách ngăn bế tắc triệt để bị đâm thủng. Khí thế trên người thiếu niên ầm ầm tăng vọt, cuốn bay lớp bụi mù mịt xung quanh. Hắn chính thức bước chân vào Đệ Nhất Cảnh Trung Kỳ, cảnh giới Thông Mạch!


Đa số người tu luyện khi đạt đến bước này đã mệt mỏi mà vội vã thu công, nhưng Viên Chân không cam lòng dừng lại ở thứ sức mạnh đại trà đó. Sẵn đà các đại huyệt vừa mới được nới lỏng, lại thêm nguồn dược lực từ ngụm tủy dịch thứ hai vẫn còn thừa thãi cuộn trào, dã tâm của hắn bùng lên. Hắn dứt khoát thừa thế xông lên, cưỡng ép dòng khí huyết chuyển hướng lao thẳng vào các nhánh Biệt Lạc phụ trợ ẩn sâu trong nhục thân.


Thế nhưng, quyết định liều mạng này lập tức đẩy hắn vào cửa tử. Hắn không ngờ các nhánh Biệt Lạc lại nhỏ hẹp đến mức đáng sợ. Nếu năm đường kinh chính vừa khai thông rộng rãi như sông lớn, thì hệ thống Biệt Lạc này chỉ lắt léo, ngoằn ngoèo như những con suối nhỏ, thậm chí còn thắt ngặt tựa như những kẽ nứt li ti. Khi dòng huyết khí hung hãn tràn vào, không gian chật chội khiến hắn lập tức mất đi quyền kiểm soát. Luồng sức mạnh hoang dã điên cuồng va đập, húc loạn xạ vào vách mạch mong manh, mang đến những cơn đau buốt nhói róc xương xẻ thịt.


Lục phủ ngũ tạng co rút kịch liệt, Viên Chân cắn chặt răng đến bật máu, vị tanh ngòm tràn ngập khoang miệng. Cố giữ lấy một chút ý niệm hộ tâm, hắn mượn cửa ngõ Trường Cường huyệt và Cưu Vĩ huyệt vốn dĩ đã được đả thông trên đại mạch, dùng chút tàn lực ép dòng khí rẽ ngoặt vào Long Cốt lạc (Trường Cường lạc) bám dọc tủy sống và Hộ Tâm lạc (Cưu Vĩ lạc) bao bọc khoang ngực. Hai nhánh Biệt Lạc này đan lại thành một lớp áo giáp vô hình, bảo vệ toàn bộ xương tủy cùng tâm mạch trước những đợt xung chấn tàn bạo.


Khi ngụm thứ hai vừa tan, Viên Chân đã biến thành một huyết nhân thực sự. Khóe mắt, mũi và hai tai rỉ máu tươi ròng ròng, ý thức trở nên mơ hồ, lơ lửng bên rìa vực thẳm. Ngay ranh giới sinh tử ấy, hình ảnh chiếc sừng của Cự Giáp Tê đâm nát lồng ngực Viên Đại và tiếng khóc than của dân làng đêm qua lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn.


Tuyệt đối không thể ngã xuống! Hắn ngửa cổ, dốc cạn ngụm thứ ba, cũng là những giọt tủy dịch cuối cùng.


Cơn đau vượt qua giới hạn chịu đựng lại một lần nữa giáng xuống. Toàn thân Viên Chân đỏ rực như than hồng, những mạch máu dưới da nổi rõ mồn một, hung tợn như rễ cây cổ thụ. Hắn điều động toàn bộ tinh binh huyết khí còn sót lại, thông qua Liệt Khuyết huyệt và Thông Lý huyệt ở đôi tay, điên cuồng dồn ép sức mạnh vào hai nhánh Biệt Lạc cuối cùng bao gồm Thần Phong lạc (Liệt Khuyết lạc) ở cổ tay để giải phóng chưởng kình, và Huyết Mạch lạc (Thông Lý lạc) ăn sâu vào những huyết quản lớn để bơm máu cuồn cuộn.


Mỗi một tấc Biệt Lạc được khơi thông là một lần nhục thân hắn chịu sự lăng trì, nong rộng từng vách mạch mỏng manh dưới sức ép khổng lồ của dược lực dồn ứ.


Đến lúc này, luồng dược lực đã chia tách đi khắp toàn thân, hình thành nên vô số luồng khí chạy dọc tứ chi và ngực bụng. Dòng huyết khí liên tục cọ xát, rèn giũa thành mạch. Ba mươi lăm... ba mươi sáu vòng luân chuyển khí!


Khi ba mươi sáu vòng luân chuyển khí đồng loạt được thắp sáng, toàn thân Viên Chân rung lên bần bật. Ba mươi sáu dòng suối nhỏ ồ ạt phá vỡ đê đập, cộng hưởng mãnh liệt rồi ầm ầm đổ dồn về đan điền. Chúng liên kết chặt chẽ với nhau tạo thành một mạng lưới khép kín hoàn mỹ, chính thức ngưng kết thành một Tiểu Chu Thiên!


Khi mặt trời vươn cao, ánh nắng xuyên qua khe hở vách đá chiếu một vệt sáng thẳng tắp xuống căn phòng, Viên Chân đột ngột mở bừng mắt. Từ trong đôi mắt đen thẳm, một tia tinh mang sắc lạnh như lưỡi kiếm xé toạc bóng tối. Hắn há miệng thở hắt ra một luồng trọc khí xám xịt chứa đầy tạp chất.


Lúc này, Tiểu Chu Thiên bắt đầu vận hành nhịp nhàng. Chất lượng của dòng khí mới sinh ra tinh thuần đến kinh ngạc, cuồn cuộn chảy trôi như sông nhỏ ra biển, liên tục tỏa ra một nguồn nhiệt lượng ấm áp, bao phủ và xoa dịu toàn bộ nhục thân vừa trải qua trận tàn phá dữ dội. Sự sưng tấy và đau nhức trên lòng bàn tay giảm bớt một cách thần kỳ, các vết rách tự động khép miệng, bong ra lớp da chết mang theo máu đông. Nhục thân dưới sự tôi luyện của cốt tủy dịch trở nên săn chắc hơn, các thớ cơ co rút lại, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ cùng sự linh hoạt của một võ giả có thể một mình địch năm địch mười người thường.


Thế nhưng, Viên Chân không hề nở một nụ cười, gương mặt phẳng lặng đến đáng sợ.


Ngay khi mạng lưới kinh mạch vừa đi vào hoạt động, một cơn đói khát bùng lên từ tận sâu trong tủy cốt khiến hắn rùng mình. Dù lượng khí huyết sinh ra vô cùng tinh thuần, nhưng tốc độ vận chuyển của công pháp quá chậm chạp, căn bản không đủ để lấp đầy mạng lưới kinh mạch vừa được mở rộng quá mức. Năm đường đại kinh và các nhánh Biệt Lạc lúc này tựa như những lòng sông, khe suối khô hạn lâu ngày, điên cuồng cắn nuốt chút tàn lực còn sót lại, khiến toàn thân hắn rơi vào trạng thái đói khát năng lượng đến cùng cực.


Hắn nhìn chằm chằm chiếc bình gốm rỗng tuếch nằm chơ vơ trong hộp gỗ. Tài nguyên duy nhất cha mẹ để lại đã hoàn toàn cạn kiệt. Nỗi cay đắng và bất lực đè nặng lên lồng ngực hắn khi hiểu rằng, liều mạng mở rộng căn cơ bằng Biệt Lạc mang lại sức mạnh vượt trội, nhưng cũng đồng nghĩa với việc hắn đã tự đào cho mình một cái hố không đáy. Hắn đã sạch bóng linh dược ngay lúc vừa cắm rễ được vào cảnh giới mới.


Viên Chân lập tức đứng dậy, giật tung then cửa lao ra giếng nước lạnh phía sau nhà. Hắn múc từng gáo nước dội xối xả để gột sạch lớp vỏ bọc đen kịt, hôi hám trên người, để lộ ra làn da mới săn chắc, bóng bẩy như đồng đúc. Mặc lại lớp áo vải thô, hắn vác theo thanh mộc thương bọc sắt sứt mẻ, dứt khoát bước thẳng ra sân tập nhỏ đầy đất cát phía sau nhà. Ánh nắng rực rỡ chói chang đổ xuống thân hình thẳng tắp như ngọn trường thương của hắn, hắt bóng một vệt dài cô độc trên mặt đất hoang sơ.


Hắn nhắm mắt, siết chặt cán thương trong lòng bàn tay đầy kén. Hắn phải mượn cỗ nhục thân vừa lột xác để chống lại cơn đói năng lượng đang gào thét bên trong.

Hắn bước lên một bước, xoay hông, bắt đầu đâm thương.


Một thương...

Hai thương...

Ba thương...

Rồi mười thương... năm mươi thương... một trăm thương.


Tiếng xé gió rít lên vù vù, hết lần này đến lần khác phá vỡ không gian vắng lặng của góc Tây Viên Thôn. Mỗi một đường thương đâm ra, cơ bắp hắn lại cuộn lên, mang theo sự dứt khoát, điên cuồng và chuẩn xác đến đáng sợ. Công pháp chậm chạp, tài nguyên cạn kiệt, thứ duy nhất hắn có thể vắt kiệt lúc này chính là thể xác. Chàng thiếu niên mười sáu tuổi đang dùng từng giọt mồ hôi để đè nén sự bất lực trong tâm trí, ép cơ thể mới phải ghi nhớ nhịp điệu sát phạt tàn nhẫn nhất. Sự lột xác của hắn lúc này chính là bước chuyển mình đầu tiên của một con mãnh thú, lầm lũi tự mài giũa nanh vuốt của riêng mình giữa đại ngàn Đông Hoang vĩ đại.

0