Game Point: Cú Đánh Cuối Cùng

Chương 46: Lời nhắn từ chiếc ghế trống

Đăng: 23/05/2026 18:26 1,220 từ 9 lượt đọc

Ánh nắng chiều muộn hắt qua khung cửa kính hành lang bệnh viện, tạo thành những vệt dài vàng võ trên nền gạch men trắng toát.


Thiện Vũ đứng trước cửa phòng bệnh, bàn tay cầm túi trái cây siết chặt đến trắng bệch các đầu ngón tay. Cậu hít một hơi thật sâu, cố nuốt xuống cái cảm giác nghẹn đắng trước khi đẩy cửa bước vào.


"Ơ kìa, 'Momota Nam Khải' đó hả? Cơn gió nào thổi cậu công tử này tới đây vậy?"


Hoàng Phúc đang ngồi tựa lưng vào gối cao, cái chân phải được bọc trong nẹp bản lề chuyên dụng, bên dưới lớp băng trắng vẫn còn lộ ra vài ống dẫn lưu nhỏ.


Tay anh vẫn đang loay hoay với cái máy tính bảng xem lại băng ghi hình trận đấu. Dù gương mặt có phần hốc hác do thuốc tê, nhưng nụ cười rạng rỡ đặc trưng của anh vẫn không hề thay đổi.


Thiện Vũ lầm lũi tiến lại gần, đặt túi trái cây lên bàn, giọng lí nhí:


"Anh... chân anh thấy sao rồi?"


"Ca mổ tái tạo thành công mỹ mãn rồi em. Giờ chỉ là nằm đợi vết thương khô rồi tập vật lý trị liệu thôi. Vài tháng nữa là anh lại nhảy phóc lên đập cầu cho em xem."


Hoàng Phúc cười khà khà, rồi ánh mắt anh bỗng chùng xuống khi nhìn thấy gương mặt phờ phạc của cậu em.


"Sao thế? Nghe thầy Duy bảo hôm nay em lại làm Hân ngã à?"


Thiện Vũ cúi gầm mặt, đôi vai run nhẹ:


"Em... em tông vào bạn ấy. Em sợ bạn ấy lùi sâu sẽ bị chấn thương giống anh, nên em lao lên giành.

Nhưng lúc bạn ấy ngã, em lại không dám đỡ. Em sợ cái lực kéo của mình sẽ làm bạn ấy bị thương nặng hơn..."


Không gian phòng bệnh bỗng chốc im lìm, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy rì rì. Hoàng Phúc thở dài, anh dùng tay vỗ vỗ vào khoảng giường trống bên cạnh, ra hiệu cho Vũ ngồi xuống.


"Vũ này, em có biết tại sao người ta lại gọi là 'đánh đôi' mà không phải là 'hai người đánh đơn' không?" Phúc nhìn thẳng vào mắt Vũ, giọng anh trầm ấm nhưng đầy sức nặng.


Thiện Vũ im lặng, lắc đầu.


"Em đang sai lầm ngay từ trong tư duy rồi. Đánh đôi không phải là việc em biến mình thành một hiệp sĩ để bảo hộ đồng đội khỏi mọi va chạm. Hân không phải búp bê sứ, và sân cầu lông không phải là lồng kính."


Hoàng Phúc dừng lại một chút, khẽ xê dịch cái chân đang nẹp cứng:


"Đánh đôi là chia sẻ. Khi em lao lên cướp quả cầu đó, em không phải đang bảo vệ Hân, mà là em đang tước đi quyền được chiến đấu của em ấy. Em coi thường khả năng của đồng đội, và em cũng đang tự cô lập chính mình trong nỗi sợ của bản thân."


Thiện Vũ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe:


"Nhưng nếu bạn ấy bị thương... "


"Thì đó là rủi ro mà cả hai đã chấp nhận khi cùng bước vào sân rồi!" Phúc gắt nhẹ, rồi anh hạ giọng, đặt bàn tay to thô ráp lên vai Vũ.


"Anh nằm đây không phải lỗi của đội, cũng không phải lỗi của thầy Duy. Đó là vì anh đã chọn chiến đấu hết mình cho Nam Khải. Hân cũng vậy, em ấy thà bị chấn thương khi đang chiến đấu, còn hơn là đứng yên nhìn em tự hành hạ bản thân. Đừng cố bảo vệ em ấy khỏi nỗi đau, hãy đứng cạnh để cùng em ấy vượt qua nó. Đó mới là đồng đội, Vũ ạ."


Thiện Vũ ngồi lặng đi trước câu nói của đàn anh thì một luồng âm thanh rộn ràng bất ngờ dội vào phòng.


Cánh cửa bật tung, đám nam Nam Khải ùa vào như một cơn lốc, mang theo sự náo nhiệt thường ngày quét sạch cái không khí ngột ngạt của bệnh viện.


"Nói nhỏ thôi Khang! Bệnh viện chứ có phải quán ăn đâu!" Tuấn Kiệt quát khẽ.


"Tui nói nhỏ mà! Tại cái bịch này nó nặng quá!" Gia Khang lạch bạch xách theo một bịch ni lông lớn đựng đầy cam sành với nho Mỹ mua ở sạp trái cây trước cổng bệnh viện, cổ vẫn đeo khư khư cái máy ảnh bấm tách, tách dìm hàng cái chân bó bột của Hoàng Phúc.


Thành Nam hiên ngang bước vào, quẳng balo xuống sàn rồi đặt hộp bánh bông lan trứng muối chà bông ú ụ lên bàn cạnh giường Phúc:


"Nè, ăn tẩm bổ lấy sức đi Phúc béo, bánh siêu nhiều sốt luôn!"


Sự xuất hiện tấu hài của đám bạn khiến không khí ngột ngạt bốc hơi sạch sẽ.


Nhật Minh thong thả lôi từ balo ra hai cuộn quấn cán vợt mới tinh ném nhẹ về phía Vũ:


"Nè, một cái cho mày đó Vũ. Cái còn lại hôm sau mày đưa cho Hân giùm tụi anh rồi sẵn xin lỗi con bé cho đàng hoàng đi. Cầm về rồi suy nghĩ lại những gì thằng Phúc nói đi, còn ở đây có anh em lo hết rồi."


Nhật Minh đứng khoanh tay, nhìn Vũ bằng ánh mắt vừa nghiêm túc vừa tin tưởng:


"Đánh đôi mà không chịu thấu hiểu nhau thì chẳng khác nào tự bẻ gãy một bên cánh. Đừng để sự cố chấp làm hỏng đi sự ăn ý mà khó khăn lắm hai đứa mới xây dựng được."


Thấy bầu không khí có chút trầm xuống, Gia Khang liền lăng xăng lựa mấy quả cam ngon để lên bàn cho Phúc rồi nhanh nhảu vỗ vai Vũ cái bộp:


"Đúng rồi đó ông tướng! Cái mặt cứ hầm hầm coi chừng mau già lắm nha. Thôi, lo đi dỗ dành người ta đi, chuyện trên sân tập cứ để trên sân tập, bước ra khỏi cửa là tụi mình lại là anh em một nhà. Cứ thoải mái lên thì đánh cầu mới thanh thoát được!"


Đón lấy hai cuộn quấn cán từ tay đàn anh, Vũ khẽ gật đầu, chào mọi người rồi lẳng lặng bước ra khỏi phòng bệnh.


Bước ra ngoài sảnh hành lang, không khí mát rượi của buổi chiều muộn phả vào mặt khiến Vũ tỉnh táo hơn đôi chút.


Những lời dặn dò của Nhật Minh, tiếng cười nói vô tư của đám bạn và cả cái nhìn thấu suốt của Hoàng Phúc lúc nãy cứ vang vọng bên tai cậu.


Vũ đút hai tay vào túi quần, chậm rãi bước đi, cảm giác bức bối đè nặng trên lồng ngực suốt một tuần qua dường như đã vơi bớt một nửa.


Nhìn hai cuộn quấn cán vợt nằm gọn trong lòng bàn tay, cậu khẽ mỉm cười một cách kín đáo. Dù những suy nghĩ ngổn ngang chưa thể biến mất ngay lập tức, nhưng sự nhiệt tình, ấm áp của đồng đội đã cho cậu thêm chút can đảm để đối mặt với những vấn đề sắp tới, thay vì cứ mãi thu mình lại một góc như trước.

0