Đảo Ngược Không Gian Và Đồ Lỗi Của Nền Văn Minh Bậc Cao

Chương 4: Đuôi Của Phượng Hoàng Thời Gian

Đăng: 03/07/2026 14:21 1,291 từ 24 lượt đọc

Bản tin đặc biệt của VTV1 sáng hôm đó được phát sóng bằng một giọng đọc gấp gáp chưa từng có. Trên màn hình chiếc tivi Sony Bravia 32 inch cũ kỹ treo tường, nữ phát thanh viên kỳ cựu đang nhìn thẳng vào máy quay, gương mặt không giấu nổi sự căng thẳng:"…Thông tin chúng tôi vừa nhận được từ Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA). Cách đây hai giờ, kính thiên văn Hubble và hàng loạt đài thiên văn mặt đất tại Chile đã ghi nhận một hiện tượng chưa từng có. Một dải sáng cực quang tròn khổng lồ, khép kín với bán kính một năm ánh sáng, bất ngờ xuất hiện bao trọn Hệ Mặt Trời. Giới khoa học quốc tế hiện đang thảo luận và chưa thể đưa ra lời giải thích chính thức nào về dị tượng này..."

Anh Huy dừng hẳn chiếc khăn ẩm đang lau bàn, mắt trợn ngược nhìn trân trân vào màn hình:

— Kinh thật! Linh ơi, Hoàng ơi ra xem này. Hệ Mặt Trời xuất hiện lồng giam à? Đúng là chuyện quái gì cũng có thể xảy ra.

Chị Linh từ trên ban thờ bước xuống, tay vẫn cầm chiếc bật lửa. Chị vừa từ quê lên chuyến xe buýt sớm, mang theo bánh tẻ mới mang từ quê lên để thắp hương cho bố mẹ chồng tương lai. Nhìn dải sáng huyền ảo đang uốn lượn trên tivi, chị khẽ rùng mình, tiến lại gần huých tay người yêu, hạ thấp giọng:

— Anh này… hay là điềm báo thật? Mấy hôm nay trên mạng cứ rầm rộ chuyện lịch của người Maya kết thúc vào tháng 12 năm sau, tức là năm 2012 ấy. Họ bảo trước đó một năm sẽ có thiên tai dị tượng, rồi thế giới tận thế. Lúc đầu em tưởng người ta nói nhảm, giờ nhìn cái vệt sáng này thấy lạnh cả sống lưng. Đám cưới mình tính tháng Tư năm sau… liệu có sao không anh?

Anh Huy định buông câu trêu chọc như mọi khi, nhưng thấy nét mặt vợ sắp cưới tái đi vì lo lắng, anh cũng thoáng chột dạ. Anh vỗ nhẹ vào vai chị, cười gượng:

— Vẽ chuyện, tận thế thế nào được. Toàn tin đồn nhảm trên mạng thôi, mấy ông bác học vài ngày nữa nghiên cứu, giải thích được ngay ấy mà.

Hoàng vừa bước xuống cầu thang thì bắt gặp cảnh ấy. Anh nhìn dải cực quang vũ trụ đang làm đảo điên các nhà khoa học trên màn hình, khóe miệng khẽ nhếch lên một tia cười bí ẩn.

Người ta gọi đó là "kỳ quan vũ trụ", nhưng Hoàng biết rõ đó chỉ là cái đuôi của con phượng hoàng thời gian mà anh vừa cưỡi để lội ngược dòng mười lăm năm. Cỗ máy ẩn dưới da anh đang âm thầm thiết lập một vùng đệm lượng tử tại biên giới một năm ánh sáng, khéo léo "khâu" hai dòng thời gian ngược chiều lại với nhau để tránh một cú sụp đổ không gian. Đối với thế giới, đó là nỗi hoang mang tột độ. Đối với Hoàng, đó là bệ phóng. Còn cái mốc 2012 ư? Nó không phải tận thế, nó là sự trùng hợp mà anh sẽ dùng để lật tung ván bài cuộc đời.

— Chắc khúc xạ ánh sáng thôi anh chị, lo xa làm gì. Ăn sáng thôi kẻo nguội. — Hoàng thản nhiên bước đến bàn ăn.

Chị Linh thấy em trai xuống thì vội gạt chuyện tivi sang một bên, đon đả bê từ bếp ra một bát mì tôm úp sẵn hai quả trứng chần kèm vài lát thịt bò chín tới — phần ăn chị ưu ái chuẩn bị riêng cho cậu em chồng tương lai.

— Dậy rồi đấy à? Vào ăn đi em. Anh chị ăn trước rồi. — Chị Linh đưa đôi đũa, cười hiền.

Hoàng đón lấy bát mì, lùa một đũa lớn vào miệng. Vị mặn mòi, nồng vị bột súp của gói mì tôm năm 2011… quả thực chân thực đến nhói lòng.

Sau khi húp cạn đến giọt nước cuối cùng, Hoàng đặt bát xuống. Thay vì đứng dậy tót lên phòng ôm lấy cái máy tính cày game như thói quen của một thằng nhóc 23 tuổi thất nghiệp, anh chủ động thu dọn cả chồng bát đĩa của anh chị, bê thẳng vào bồn rửa.

— Ơ kìa! Để đấy tí chị rửa cho, ăn xong lên nghỉ đi em. — Chị Linh vội vã cản lại.

Anh Huy đang giặt khăn ở vòi nước bên cạnh cũng khựng lại, mắt tròn mắt dẹt nhìn thằng em như nhìn thấy sinh vật lạ:

— Thằng này hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à? Hay là suốt một năm qua ăn bám giờ mới biết ngượng? Hay lại sắp ngửa tay xin tiền anh mua linh kiện máy tính rồi?

— Có mấy cái bát, em rửa loáng cái là xong. Anh chị ra phòng khách uống nước đi. — Hoàng quay lại cười xòa, tay đã thoăn thoắt xả nước, ấn vòi chai dầu rửa bát.

Anh Huy huých vai vợ sắp cưới, lắc đầu cười nhưng ánh mắt lộ rõ sự ngạc nhiên xen lẫn hài lòng. Chị Linh thì nhìn Hoàng đầy thiện cảm. Họ làm sao hiểu được, đối với một linh hồn 38 tuổi từng nếm trải đủ sự lạnh lùng, cô độc của mười lăm năm bôn ba ở tương lai, thì việc được đứng trong một căn bếp ám mùi dầu mỡ, nghe tiếng cằn nhằn của anh trai và bóng dáng đảm đang của chị dâu lại là một thứ xa xỉ đến nhường nào. Rửa bát lúc này không phải nghĩa vụ, mà là cách để anh cảm nhận mình thực sự đã sống lại.

Khi những ngón tay chạm vào dòng nước mát, vệt bớt ở cổ tay trái của Hoàng bỗng nóng lên. Cỗ máy sinh học âm thầm đưa ra một phản hồi ngắn gọn trong tâm trí:

[KÍCH HOẠT: CHẾ ĐỘ THANH LỌC THỂ TRẠNG]

Phát hiện: Độc tố tích tụ do sinh hoạt trì trệ, tự động thanh lọc.

Một luồng khí mát chạy dọc từ cổ tay thẳng vào tim, rồi lan tỏa ra khắp các mạch máu. Cảm giác uể oải, váng đầu kinh niên của những trận thức đêm cày game biến mất sạch sẽ. Trong tích tắc, thần thái của Hoàng thay đổi, đôi mắt trở nên điềm tĩnh và sắc bén.

Vừa úp chiếc bát cuối cùng lên giá, chiếc Nokia C3 trên bàn ăn bỗng chuông vang bần bật bản nhạc Nokia Tune quen thuộc. Hoàng lau tay vào quần, cầm máy lên.

Màn hình hiển thị tên người gọi: Tuấn.

Đêm ở năm 2026, thằng Tuấn vừa bao anh chầu rượu giải sầu. Còn hiện tại ở năm 2011, Tuấn là thằng bạn thân hai mươi ba tuổi đầu tóc vuốt keo dựng ngược, chạy con xe Nouvo LX bóng lộn.

— Alo, thằng chó! Dậy chưa? Ra quán cà phê chỗ cũ, tao với thằng Thanh cận, thằng Lâm đang đợi mày nửa tiếng rồi đấy! Nhanh lên, hôm nay tao bao! — Giọng Tuấn trong điện thoại oang oang, tràn đầy cái năng lượng thừa thãi của tuổi trẻ chưa bị cơm áo gạo tiền quật ngã.

Hoàng hít một hơi thật sâu, khóe miệng khẽ cong lên:

— Ừ, đợi tao mười phút, ra ngay.

Cuộc gặp gỡ với những "cố nhân" thời thanh xuân sắp bắt đầu. Và đây cũng là lúc Hoàng cần bước ra đường để chiếc máy quét nạp dữ liệu bản đồ dịch chuyển cho khu vực Hà Nội này.

0