Ma Y Khởi Lục

Chương 1: Vạn Tượng Nạp Thể

Đăng: 30/06/2026 15:41 1,860 từ 37 lượt đọc

Thiên địa tĩnh mịch.

Đại đạo vốn vô tình. Cường giả ngẩng đầu nhìn trời, tuế nguyệt dài đằng đẵng. Kẻ yếu cúi đầu nhìn đất, bạch cốt xếp thành sơn. Nằm tại cực Tây Nam Cửu Châu, Huyết Man Châu là một mảnh tử địa quanh năm oán khí xung thiên. Nơi đây bùn đất đỏ au như huyết dịch sền sệt, thủy mạch đen ngòm nhão nhoét ma khí. Mỗi một tấc đất dưới chân đều thấm đẫm tinh huyết tu sĩ tích tụ từ chiến trường thượng cổ.

Huyết Ấn tộc quật khởi trên mảnh tàn thổ ấy đã ba ngàn năm. Bọn chúng tu luyện tà đạo ma công, lấy nhân huyết làm dẫn, mổ lục phủ ngũ tạng luyện dược, rút cạn tu vi thân quyến ngưng tụ thành đan. Phàm là nữ nhi sinh ra trong tộc, nếu thiên tư ngu dốt, không mang linh căn, thì ngay khoảnh khắc cất tiếng khóc chào đời đã định sẵn một thân phận ti tiện nhất: Nguyên liệu sống.

Táng Dược Khanh là một thâm uyên kéo dài hàng vạn trượng, nằm nơi u ám nhất của Huyết Ấn tộc. Bã linh dược thối rữa, tàn thi của những đầu Hỏa Lân Thú nát bấy đan điền, cùng bạch cốt của vô số kẻ tế huyết thất bại... tất cả đều bị vứt bỏ xuống vực sâu tăm tối này. Quanh năm tử khí lượn lờ, độc vụ hắc lam đặc quánh che khuất thiên khung. Loại bùn đen nhão nhoét dưới đáy vực mang theo sát ý cực đoan, tu sĩ Luyện Khí xui xẻo rơi xuống cũng chỉ chống đỡ không quá ba canh giờ liền hóa thành một bãi huyết thủy. Vì lẽ đó, suốt mấy trăm năm tuế nguyệt, chưa từng có ai tin rằng dưới đáy vực tử vong ấy lại có một sinh linh thoi thóp tồn tại.

Hài nhi sơ sinh mang cái danh "Phế Thể Vô Linh" kia bị vứt bỏ mười năm trước. Đám ma tu khát máu tuyệt nhiên không hay biết, nhục thân yếu ớt ấy lại mang theo một loại thể chất cấm kỵ thượng cổ, mấy vạn năm mới tái hiện nhân gian một lần. Bẩm sinh vô thốn đan điền, vô kinh mạch, bởi lẽ tự thân nhục thể đã là một phương không gian vô lượng sâu không thấy đáy. Bất cứ kịch độc hay sát khí nào va chạm vào tứ chi ngũ quan, thay vì ăn mòn sinh cơ, lại bị cường hành hút thẳng vào hư không vô tận bên trong nhục thân. Thể chất nghịch thiên ấy, danh xưng Vạn Tượng Nạp Thể.

Càng quỷ dị hơn, cư ngụ bên trong nhục thân tàn tạ đó lại là một đạo tàn hồn vất vưởng đến từ dị giới. Một kẻ từng bị thế nhân cưỡng chế giam cầm trong những bức tường trắng toát của viện tâm thần. Và giờ đây, ả mang nguyên vẹn cái hệ tư tưởng điên loạn đó giáng hạ xuống mảnh bãi rác tu chân tàn khốc này.

...

Mười năm trôi qua.

Bầu trời che khuất miệng Táng Dược Khanh vĩnh viễn bị tử khí hắc lam phong tỏa. Dưới đáy thâm uyên, bùn đen đặc quánh cuộn trào sủi bọt ùng ục, bốc lên mùi hôi thối của nhục thể hoại tử. Những đoạn bạch cốt lởm chởm cắm sâu vào lớp bùn độc. Khung cảnh trần trụi, u ám tựa Cửu u Địa ngục.

Vù... Phịch!

Một bóng đen từ trên miệng vực đứt gãy rơi rụng xuống, đập mạnh vào vách đá lởm chởm trước khi nện thẳng xuống lớp bùn sền sệt. Đó là một gã tu sĩ Luyện Khí kỳ toàn thân đầy vết trảo hỏa vỡ nát. Nhục thân hắn vặn vẹo. Hắn chưa kịp bật ra tiếng kêu thảm thiết, một đàn Thực Thi Thú to bằng con chó hoang từ trong góc khuất đã lao ra cắn xé. Thế nhưng, độc vụ từ lớp bùn đen bùng lên, chỉ trong nháy mắt đã ăn mòn cả gã tu sĩ lẫn bầy mãnh thú thành một vũng huyết thủy bốc khói xèo xèo.

Ngay bên cạnh vũng máu loãng vừa tan chảy, đống tàn thi Hỏa Lân Thú khẽ động. Bùn lầy nứt toác.

Một bàn tay gầy guộc chỉ còn bọc bạch cốt vươn ra, cắm sâu mười ngón tay cáu bẩn vào bùn lầy. Kế tiếp là một khối sọ người rối bù. Một thân ảnh nhỏ gầy chậm rãi lồm cồm lết ra khỏi đống thi thể. Y phục trên người chỉ còn là những mảnh giẻ tàn khuyết. Bùn đen phủ kín ngũ quan, chỉ chừa lại đôi đồng tử. Một con lờ đờ tĩnh lặng vô ba, con còn lại đen đặc tựa như vô tận thâm uyên.

Ả nhìn vũng huyết thủy đang sôi sục ngay bên cạnh.

'Thất bại trong quá trình cấp cứu. Bệnh nhân đã tử vong trước khi nhập viện. Khoa lưu trữ thi thể chuẩn bị tiếp nhận.'

Từ phía bờ đá, ba gã đệ tử ngoại môn của Huyết Ấn tộc đi tới. Tên đi đầu đang nhét một đóa Huyết Linh Chi vào túi trữ vật, khóe môi nhếch lên đắc ý. Ngay khoảnh khắc đó, tên đệ tử đi ngay phía sau gã đột ngột rút ra một thanh trủy thủ đen ngòm, lạnh lùng đâm xuyên qua lồng ngực đồng môn. Gã đi đầu trợn trừng mắt, thất khiếu xuất huyết, chưa kịp ú ớ đã bị tên thứ hai đạp bay thẳng xuống vũng bùn độc.

"Hữu nhãn bất thức Thái Sơn! Có bảo vật mà không biết tự lượng sức."

Gã thứ hai nhổ một bãi nước bọt, thong thả đoạt lấy túi trữ vật dính máu. Gã thứ ba đi cùng chỉ nhún vai hờ hững, coi như chuyện phản bội đoạt bảo này là rơm rác không đáng để bận tâm.

Bọn chúng dừng bước trước mép vũng bùn lầy. Pháp ngoa dệt bằng kim ty chớp động linh quang của chúng hiển nhiên không chịu nổi sự ăn mòn của thứ bùn độc nồng nặc oán khí này. Gã vừa giết người nhíu mày, sát ý trong mắt vẫn chưa tan, gắt gỏng quát lớn gọi con quỷ bùn dưới hố lết nhục thân lên làm nhịp cầu qua đường.

Thân ảnh nhỏ gầy kia lầm lũi bò tới. Ả không hề có một tia biểu cảm, trực tiếp nằm sấp xuống vũng lầy sền sệt, còng tấm lưng rách nát lên tạo thành một cầu nối nhân thể.

'Đến giờ vật lý trị liệu rồi. Bệnh nhân phòng số ba vừa thanh toán viện phí bằng mạng sống. Quy trình tinh giản thủ tục nhập viện.'

RẦM!

Gót pháp ngoa vô tình nện mạnh xuống lưng ả. Tiếng bạch cốt nứt gãy lạo xạo dội lên. Bùn độc bắn tung tóe, văng đầy lên mảng da đầu tàn tạ.

'Hiệu quả nắn chỉnh cột sống rất tốt. Lực ép vật lý đạt chuẩn phân bua áp lực. Kỹ thuật viên khoa phục hồi chức năng hôm nay đáng được tăng lương.'

"Nghe nói Đệ Nhất Tiên Môn vừa nháo nhào một trận." Gã đệ tử thứ ba dậm chân lên hõm vai ả, mượn lực phóng qua bờ bên kia, cười cợt nói.

"Là tên Lạc Thanh Hàn? Chân Truyền đệ tử ngốc nghếch đó lại làm trò hề gì? Nghe nói hắn tiến vào Huyền Băng Bí Cảnh, thế mà lại cởi bỏ Thất Thải Pháp Y nhường cho một đầu Bích Nhãn Linh Hầu bị trọng thương. Chưa hết, nghe đâu hắn còn quỳ rạp xuống đất tạ tội chỉ vì lỡ đạp nhầm một tổ Kim Cương Nghĩ!"

"Đúng là sự sỉ nhục của giới tu chân. Kẻ thù không giết, lại đi cứu súc sinh." Gã thứ hai hừ lạnh, dậm chân đạp lên gáy ả, tung người bay vút đi.

"Loại phế vật ủy mị đó nếu rơi vào Huyết Ấn tộc chúng ta, sớm đã bị băm nát nhục thân ném vào đỉnh lô luyện đan rồi."

Hai gã đệ tử khuất bóng dần vào lớp quỷ vụ, bỏ mặc thi thể gã đồng môn đang dần bị bùn độc hòa tan dưới vực sâu. Đáy vực trở lại tĩnh mịch.

Phong Tranh lồm cồm chống tay bò dậy. Kinh mạch không thông, tứ chi rệu rã. Tại vị trí bùn lầy vừa bị gót pháp ngoa giẫm đạp, từ tàn thi kẻ xấu số kia văng ra một nửa viên Tích Cốc Đan mốc meo xanh lè, lọt thỏm ngay dưới tầm mắt ả.

'Viên ngậm bổ sung đường huyết rơi ra từ tư trang của bệnh nhân quá cố. Phác đồ dinh dưỡng sau trị liệu thật chu đáo.'

Ả vồ ngay lấy nửa viên đan tàn tạ, nhét thẳng vào khoang miệng nhai lạo xạo. Thế nhưng, động tác của ả chợt khựng lại.

Thiên địa im lìm. Phong Tranh đứng bất động giữa vũng lầy rất lâu.

Một giọt nước mắt trong vắt, tĩnh lặng lăn dài trên gò má phủ kín lớp bùn độc hôi thối. Bên trong thức hải, hình ảnh một nam nhân mặc đồ bệnh nhân sọc xanh trắng ở phòng bệnh kế bên trong kiếp trước đột ngột ùa về. Kẻ từng cởi áo khoác dạ đắp cho một con chó hoang ghẻ lở. Kẻ từng cung kính cúi gập người chào hỏi một khúc gỗ vô tri dọc hành lang viện tâm thần.

'Nhường áo bảo hộ cho động vật hoang dã. Xin lỗi sinh vật phù du. Biểu hiện lâm sàng hoàn toàn trùng khớp. Là người của viện mình. Không sai được. Đồng nghiệp.'

Đồng tử của Phong Tranh hơi co rụt lại. Giữa một thế giới sát phạt vô tình, mạnh được yếu thua cắn xé lẫn nhau, đạo tâm vặn vẹo điên cuồng, thế mà lại tồn tại một cá thể mang tư duy tương đồng với bệnh nhân phòng số bốn. Một người thanh thuần đến nhường ấy tuyệt đối sẽ không sinh ra kháng thể bài xích cái mùi hương hoại tử nguyên thủy bốc lên từ nhục thân ả.

'Đồng nghiệp, đợi ta. Ta phải đi tìm vị đạo hữu đồng bệnh tương lân này. Xin hãy lập tức cấp giấy xuất viện. Ta phải đi tầm phu.'

Ngay khoảnh khắc khát vọng "tầm phu" bạo phát mãnh liệt trong huyết dịch, từ sâu thẳm dưới đống bạch cốt linh thú bỗng lóe lên một đạo linh quang màu kim loại hoen rỉ. Một thanh âm uy nghiêm, khô khốc tựa như thiên uy viễn cổ đánh thẳng vào trong thức hải của ả.

"TẠCH... KHÍ LINH THỨC TỈNH... PHÁT HIỆN THỂ CHẤT VẠN TƯỢNG NẠP THỂ..."

Phong Tranh đưa bàn tay dính đầy huyết bùn lên, hững hờ gãi gãi mảng da đầu đang lúc nhúc sên nhớt.

'Tốt lắm. Viện trưởng cuối cùng cũng chịu duyệt chi xuất quỹ thay hệ thống loa phát thanh nội bộ. Ngân sách y tế năm nay quả nhiên dư dả hơn trước.'

0
Ủng hộ tác giả Nương Nương Ủng hộ mình tiền điều trị bệnh tâm thần nhé <3